Friday, January 14, 2011


Hương Rừng


Óng ả bờ lau nguyệt thượng tuần
Lòng khe sỏi vụn mát da chân
Say mê vạt áo chàm sơn nữ
Lội suối tìm hoa nẻo cách trần

Tầng tầng rêu ẩm đá cheo leo
Đồi sậy quanh co lớp lớp đèo
Nhẹ gót phiêu bồng noi viễn ảnh
Trăng ngàn đưa lối gió ngàn theo

Mờ tỏ đâu đây hiện xóm Mường
Nhà sàn e lệ nép trong sương
Mùa xuân chốn ấy riêng bờ cõi
Hẳn nụ-tình kia vẫn khép hương

Trăng nhô liềm bạc núi Thiên-thai
Ta nhớ chiều xưa Vọng-mỹ-đài
Cặp mắt là đây, tiền kiếp nhé
Vành cong cong vẽ nguyệt sơ khai

Xinh xinh viền gấm bẩy màu phô
Dưới ngực huy hoàng giợn sóng tơ
Xiêm biếc thon thon đường tuyệt kỹ
Áo dài buông trắng gót rung thơ

Ta còn ngây ngất vẻ lâm tuyền
Người đã ân cần miệng hé duyên
Ngọc nõn hai hàng son bọc thắm
Ta ngờ vi vút nhạc rừng lên

Một xuống non xanh rối nẻo về
Tóc nào mây tám ngả sơn khê
Châu Lương mà có chàng ngư phủ
Nhận dấu Đào-nguyên bước bước mê




Trong tập thơ Rừng Phong của Vũ Hoàng Chương http://www.vuhoangchuong.com/index.html



Friday, October 1, 2010

Gửi những người Hà Nội đi xa



HÀ NỘI PHỐ



Phan Vũ



Gửi những người Hà Nội đi xa...

1.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em mùi hoàng lan
Còn em hoa sữa.
Tiếng giày gọi đường khuya
Thang gác cọt kẹt thời gian
Thân gỗ ...
Ta còn em màu xanh thật đêm
Ngôi sao lẻ
Xào xạc chùm cây gió
Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
Lá thư quên địa chỉ.
Quay về ...

2.
Ta còn em một gốc cây,
Một cột đèn
Ai đó chờ ai ?
Tóc cắt ngang xõa xõa bờ vai…
Ta còn em một ngã ba vội vã,
Chiếc khăn quàng tím đỏ thoáng qua,
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xôn xao nỗi khổ…
Mỗi góc phố một trang tình sử…

3.
Ta còn em con đường vắng
Rì rào cơn mưa nhỏ.
Trên vòm cao
Đổ xuống chuông hồi.
Nhà thờ Cửa Bắc
Tan chiều lễ
Kinh cầu còn mãi ngân nga…

4.
Ta còn em đôi mắt buồn
Dõi cánh chim xa.
Tháng năm dừng lại
Một ngôi nhà.
Gã Trương Chi ôm ghita
Từng đêm
Hóa đá…

Ta còn em chuyến tàu đêm
Về muộn
Qua cầu
Một người nào lạc giữa sân ga...

5.
Em ơi ! Hà Nội – phố !
Ta còn em những hố sâu
Trước cửa
Cơn mưa đầy
Chiếc thuyền giấy lang thang
Không bến đỗ...
Ta còn em quả bóng lăn
Một mình trên sân cỏ.
Thằng bé thẫn thờ.
Tuổi thơ qua cuộc chơi,
Vội vã...
Ta còn em cánh cửa sắt
Lâu ngày không mở.
Nhà ai ?
Qua đó bâng khuâng,
Nhớ tuổi học trò...

6.
Ta còn em giàn thiên lý,
Năm xưa
Thơm mùi hò hẹn
Cuộc tình đầu ngọt lịm.
Những nụ hôn xanh ngắt trên cành...
Ta còn em chuỗi cười vừa dứt.
Nắng chiều vàng ngọn cỏ
Vườn hoang
Ngày cũ vui tàn theo mùa hạ...
Ta còn em tiếng ghita
Bập bùng tự sự
Đêm kinh kỳ một thuở
Xanh lơ...

7.
Ta còn em chiếc đồng hồ quả lắc
Già nua,
Đếm thời gian
Theo nhịp đong đưa
Trước ngõ phố
Sót cây hoa gạo.
Buổi chợ chiều họp giữa kinh đô...

8.
Ta còn em những ngọn đèn mờ.
Trên nóc phố,
Mùa trăng không tỏ.
Tiếng rao đêm
Lạc giọng
Thờ ơ...
Ta còn em bảy nốt cù cưa,
Lão Mozart hàng xóm
Từng đêm quên ngủ.
Cô gái mặc áo đỏ venise
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Những mảnh vỡ trên thềm –
Beethoven và Sonate Ánh Trăng –
Nốt nhạc thiên tài bay lả tả.
Một kiếp người,
Một phím đàn long…

9.
Ta còn em khuya phố,
Mênh mông,
Vùng sáng nhỏ.
Bà quán ê a chuyện nàng Kiều.
Rượu làng Vân lung linh men ngọt.
Mắt cô nàng lúng liếng,
Đong đưa,
Những chàng trai say suốt cả mùa…

10.
Ta còn em tiếng hàng ngày
Vang âm đường phố.
Tia hồ quang chớp xanh.
Toa xe điện cuối ngày,
Người soát vé
Áo bành tô cũ nát…
Lanh canh ! Lanh canh !
Tiếng chuông reo hay lời kêu khổ ?
Bó gạo, mớ rau
Mẹ về buổi chợ
Lanh canh ! Lanh canh !
Lá bánh, củ khoai.
Đàn con trên bến đợi
Cuối ngày…

11.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em con đê lộng gió.
Dòng sông chảy mang theo hình phố.
Cô gái dựa lưng bên gốc me già,
Ngọn đèn đường lặng thinh
Soi bờ đá…
Ta còn em một con tàu
Giã biệt bến sông.
Mảnh trăng vỡ
Tiễn người bỏ xứ.
Dãy phố buồn..
Nghìn năm mắt nhớ...

12.
Ta còn em ráng đỏ chiều hôm,
Dôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ.
Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá.
Gã đầu trần đi ngược trời mưa...
Ta còn em con đường tên cũ
Cổ Ngư,
Cành phượng vĩ là đà.
Chiều phai nắng,
Bông hoa muộn in hình ngọn lửa...
Ta còn em chiếc lá rụng
Khởi đầu nguồn gió.
Lao xao con sóng biếc
Gió Tây Hồ.
Hoàng hôn xa đến tự bao giờ ?
Những bước chân tìm nhau vội vội.
Cuộc tình hờ bỗng chốc nghiêm trang...

13.
Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm
Thoáng mùi sen nở muộn
Gió Nhật Tân
Gợi
Mùa hoa năm ấy
Cánh đào phai…

14.
Ta còn em cơn mưa rào
Đi nhanh qua phố.
Chiếc lá bàng đầu tiên nhuộm đỏ.
Cô gái băng qua đường
Chợt hồng đôi má.
Một chút xanh hơn,
Trời Hà Nội hôm qua...
Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu qua cổng chợ.
Những chùm hoa tím
Ngát mùa thu...

15.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em một Hàng Đào,
Không bán đào.
Một Hàng Bạc,
Không còn thợ bạc.
Đường Trường Thi
Không chõng, không lều
Không ông nghè bái tổ vinh quy...
Ta còn em tiếng gọi trong đêm,
Người đi xa trở về.
Căn nhà không biển số.
Ngày đi mỏi mòn nỗi nhớ.
Ngày về phố cũ quên tên...

16.
Ta còn em chiếc xe hoa
Qua hàng liễu rũ,
Điệp vàng rực rỡ.
Cánh tay trần trên gác cao khép cửa.
Những gót son dập dìu đại lộ.
Bờ môi ai đậm đỏ bích đào...
Ta còn em tà áo nhung huyết dụ.
Đất nghìn năm còn mãi dáng kiêu sa,
Phường cũ lưu danh người đẹp lụa.
Ngõ phố nào in dấu hài hoa... ?

17.
Ta còn em đường lượn mái cong
Ngôi chùa cổ.
Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương.
Ai đó ngồi bên gốc đại,
Chợt quên ai kia bên đường đứng đợi.
Cuộc đời, có lẽ nào,
Là một thoáng
Bâng quơ...
Ta còn em những cuộc tình
Như một bài thơ.
Những nỗi đau gặm mòn phận số.
Nhật ký sang trang
Ghi thêm nỗi khổ...

18.
Ta còn em đống kim ngân
Đổ đầy Hàng Mã.
Ngựa, xe, võng, lọng,
Những hình nhân nuối tiếc vàng son.
Khi phố phường là miền loạn gió
Làm sao tìm được mớ tro than... ?

19.
Ta còn em nóc phố lô xô,
Màu ngói cũ
Ngôi nhà còn tiếng khóc oa oa.
Con đường đá lát bao niên kỷ ?
Qua sông nhớ mẹ tuổi già...

20.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em mảnh đại bác
Ghim trên thành cũ.
Một thời thịnh,
Một thời suy,
Hưng vong lẽ thường.
Người qua đó,
Hững hờ bài học sử..
Ta còn em dãy bia đá
Nhân hình hội tụ.
Rêu phong gìn giữ nét tài hoa.
Ly rượu đầy xin rót cúng cha.
Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ.
Bến nước nào đã neo thuyền ngự ?
Đám mây ào in bóng rồng bay ?...

21.
Ta còn em tháng chạp,
Những hàng cây óng ả sợi hồng
Tháng chạp
Trên giường trải chiếu hoa
Tháng chạp,
Mùi hương dài theo phố.
Một tháng chạp
Mẹ
Nửa đêm thức
Hóa vàng…

22.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em năm cửa ô –
Năm cửa gió
Cơn bão thường niên qua đó –
Ba mươi sáu phố,
Bao nhiêu mảnh vỡ ?
Ta còn em một màu xanh thời gian.
Một màu xám hư vô,
Chợt nhòe,
Chợt hiện.
Chợt lung linh ngọn nến,
Chợt mong manh một dáng,
Một hình,
Nhợt nhạt vàng son,
Đậm đầy cay đắng…

23.
Ta còn em những ngõ cụt bất ngờ,
Ô cửa ngẩn ngơ
Ngôi nhà không người ở
Khung trời của nỗi buồn
Vô cớ…
Người nghệ sĩ lang thang
Hoài,
Trên phố.
Bống thấy mình không nhớ nổi con đường.
Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha…

24.
Ta còn em những giọt sương,
Nhòe nhòe bóng điện.
Mặt nước Hồ Gươm,
Một đêm trở lạnh.
Tháp Rùa ngả bóng lung linh.
Cánh nhạn chao nghiêng chiều cuối
Người ra đi mang theo buốt giá,
Áo choàng không ấm thân gầy,
Cầm bằng như cánh chim bay…

25.
Em ơi ! Hà Nội – phố !
Ta còn em cây bàng
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em nóc phố
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em mảnh trăng
Mồ côi mùa đông…

12/1972

Friday, March 19, 2010

Màu Tím Hoa Sim


Nguồn

Nhà Thơ Nguyễn Hữu Loan

với bài Màu Tím Hoa Sim


Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo,hồi nhỏ không có cơ may cắp sách đến trường như bọn trẻ cùng trang lứa,chỉ được cha dạy cho dăm chữ bữa có bữa kô ở nhà . Cha tôi tuy là tá điền nhưng tư chất lại thông minh hơn người. lên trung học,theo ban thành chung tôi cũng học tại Thanh Hóa, kô có tiền ra Huế hoặc Hà Nội học . đến năm 1938 - lúc đó tôi cũng đã 22 tuổi- Tôi ra Hà Nội thi tú tài, để chứng tỏ rằng con nhà nghèo cũng thi đỗ đạt như ai. Tuyệt nhiên tôi kô có ý định dấn thân vào chôn quan trường. Ai cũng biết thi tú tài thời Pháp rất khó khăn .Số người đậu trong kỳ thi đó rất hiếm, hiếm đến nỗi 5-6 chục năm sau những người cùng thời còn nhớ tên những người đậu khóa ấy , trong đó có Nguyễn Đình Thi , Hồ Trọng Gin, Trịnh văn Xuấn , Đỗ Thiện và ...Tôi - Nguyễn Hữu Loan.

Với mảnh tú tài Tây trong tay, tôi rời quê nhà lên Thanh Hóa để dạy học. Nhãn mác con nhà nghèo học giỏi của tôi được bà tham Kỳ chú ý, mời về nhà dạy cho hai cậu con trai. Tên thật của bà tham Kỳ là Đái thị Ngọc Chất ,bà là vợ của của ông Lê Đỗ Kỳ , tổng thanh tra canh nông Đông Dương, sau này đắc cử dân biểu quốc hội khóa đầu tiên . Ở Thanh Hóa, Bà tham Kỳ có một cửa hàng bán vải và sách báo, tôi thường ghé lại xem và mua sách, nhờ vậy mới được bà để mắt tới.

Bà tham Kỳ là một người hiền lành, tốt bụng, đối xử với tôi rất tốt,coi tôi chẳng khác như người nhà .Nhớ ngày đầu tiên tôi khoác áo gia sư, bà gọi mãi đứa con gái - lúc đó mới 8 tuổi- mới chịu lỏn lẻn bước ra khoanh tay, miệng lí nhí: " Em chào thầy ạ". Chào xong, cô bé bất ngờ mở to đôi mắt nhìn thẳng vào tôi. Đôi mắt to, đen láy,tròn xoe như có ánh chớp ấy đã hằng sâu vào tâm trí tôi, theo tôi suốt cả cuộc đời. Thế là tôi dạy em đọc, dạy viết. Tên em là Lê Đỗ Thị Ninh, cha làm thanh tra nông lâm ở Sài Gòn nên sinh em trong ấy, quen gọi mẹ bằng má. Em thật thông minh, dạy đâu hiểu ấynhưng ít nói và mỗi khi mở miệng thì cứ y như một "bà cụ non". Đặc biệt em chăm sóc tôi hằng ngày một cách kín đáo: em đặt vào góc mâm cơm chổ tôi ngồi ăn cơm lúc thì vài quả ớt đỏ au, lúc thì quả chanh mọng nước em vừa hái ở vườn, những buổi trưa hè, nhằm lúc tôi ngủ trưa, em lén lấy áo sơ mi trắng tôi treo ở góc nhà mang ra giếng giặt .....

Có lần tôi kể chuyện " bà cụ non" ít nói cho hai người anh của em Ninh nghe, không ngờ chuyện đến tai em, thế là em giận! Suốt một tuần liền,em nằm lì trong buồn trong, không chịu học hành....Một hôm bà tham Kỳ dẫn tôi vào phòng nơi em đang nằm thiếp đi. Hôm ấy tôi đã nói gì, tôi không nhớ nữa, chỉ nhớ là tôi đã nói rất nhiều, đã kể chuyện em nghe, rồi tôi đọc thơ....Trưa hôm ấy, em ngồi dậy ăn một bát to cháo gà và bước ra khỏi căn buồn. Chiều hôm sau, em nằng nặc đòi tôi đưa lên khu rừng thông. Cả nhà không ai đồng ý: " mới ốm dậy còn yếu lắm, không đi được đâu" Em không chịu nhất định đòi đi cho bằng được. sợ em lại dỗi nên tôi đánh bạo xin phép ông bà tham Kỳ đưa em lên núi chơi . Xe kéo chừng một giờ mới tới được chân đồi. Em leo đồi nhanh như một con sóc, tôi đuổi theo muốn đứt hơi. lên đến đỉnh đồi, em ngồi xuống và bảo tôi ngồi xuống bên em.Chúng tôi ngồi thế một hồi lâu, chẳng nói gì. Bất chợt em nhìn tôi, rồi ngước mắt nhìn ra tận chân trời, không biết lúc đó em nghĩ gì. bất chợt em hỏi tôi:

-Thầy có thích ăn sim không ?

Tôi nhìn xuống sườn đồi: tím ngắt một màu sim. Em đứng lên đi xuốn sườn đồi, còn tôi vì mệt qúa nên nằm thiếp đi trên thảm cỏ....Khi tôi tỉnh dậy, em đã ngồi bên tôi với chiếc nón đầy ắp sim. Những qủa sim đen láy chín mọng.

-Thầy ăn đi.

Tôi cầm quả sim từ tay em đưa lên miệng trầm trồ:

-Ngọt qúa.

Như đã nói, tôi sinh ra trong một gia đình nông dân, qủa sim đối với chẳng lạ lẫm gì, nhưng thú thật tôi chưa bao giờ ăn những qủa sim ngọt đến thế!
Cứ thế, chúng tôi ăn hết qủa này đến qủa khác.Tôi nhìn em, em cười. hai hàm răng em đỏ tím, đôi môi em cũng đỏ tím, hai bên má thì....tím đỏ một màu sim. Tôi cười phá lên, em cũng cười theo!

Cuối mùa đông năm ấy, bất chấp những lời can ngăn, hứa hẹn can thiệp của ông bà tham Kỳ, tôi lên đường theo kháng chiến. Hôm tiễn tôi, em theo mãi ra tận đầu làng và lặng lẽ đứng nhìn theo. Tôi đi ....lên tới bờ đê, nhìn xuống đầu làng ,em vẫn đứng đó nhỏ bé và mong manh. Em giơ bàn tay nhỏ xíu như chiếc lá sim ra vẫy tôi. Tôi vẫy trả và lầm lũi đi...Tôi quay đầu nhìn lại....em vẫn đứng yên đó ....Tôi lại đi và nhìn lại đến khi không còn nhìn thấy em nữa.....

Những năm tháng ở chiến khu, thỉnh thoảng tôi vẫn được tin tức từ quê lên, cho biết em vẫn khỏe và đã khôn lớn. Sau này, nghe bạn bè kể lại, khi em mới 15 tuổi đã có nhiều chàng trai đên ngỏ lời cầu hôn nhưng em cứ trốn trong buồn, không chịu ra tiếp ai bao giờ ....


Chín năm sau, tôi trở lại nhà....Về Nông Cống tìm em. Hôm gặp em ở đầu làng, tôi hỏi em , hỏi rất nhiều, nhưng em không nói gì, chỉ bẽn lẽn lắc hoặc gật đầu. Em giờ đây không còn cô học trò Ninh bướng bỉnh nữa rồi. Em đã gần 17 tuổi, đã là một cô gái xinh đẹp....

Yêu nhau lắm nhưng tôi vẫn lo sợ vì hai gia đình không môn đăng hộ đối một chút nào. Mãi sau này mới biết việc hợp hôn của chúng tôi thành công là do bố mẹ em ngấm ngầm " soạn kịch bản".

Một tuần sau đó chúng tôi kết hôn. Tôi bàn việc may áo cưới thì em gạt đi, không đòi may áo cưới trong ngày hợp hôn, bảo rằng là: " yêu nhau, thương nhau cốt là cái tâm và cái tình bền chặt là hơn cả". Tôi cao ráo, học giỏi, Làm thơ hay...lại đẹp trai nên em thường gọi đùa là anh chồng độc đáo. Đám cưới được tổ chức ở ấp Thị Long,huyện Nông Công, tỉng Thanh Hóa của gia đình em, nơi ông Lê Đỗ Kỳ có hàng trăm mẫu ruộng. Đám cưới rất đơn sơ, nhưng khỏi nói , hai chúng tôi hạnh phúc hơn bao giờ hết!

Hai tuần phép của tôi trôi qua thật nhanh, tôi phải tức tốc lên đường hành quân , theo sư đoàn 304, làm chủ bút tờ Chiến Sĩ. Hôm tiễn tôi lên đường, Em vẫn đứng ở đầu làng, nơi chín năm trước em đã đứng. Chỉ có giờ em không còn cô bé Ninh nữa mà là người bạn đời yêu qúy của tôi. Tôi bước đi, rồi quay đầu nhìn lại....Nếu như chín năm về trước, nhìn lại chỉ thấy một nỗi buồn man mát thì lần này, tôi thật sự đau buồn. Đôi chân tôi như muốn khuỵu xuống.

Ba tháng sau, tôi nhận được tin dữ: vợ tôi qua đời! Em chết thật thảm thương: Hôm đó là ngày 25 tháng 5 âm lịch năm 1948, em đưa quần áo ra giặt ngoài sông Chuồn( thuộc ấp Thị Long, Nông Cống), vì muốn chụp lại tấm áo bị nước cuốn trôi đi nên trượt chân chết đuối! Con nước lớn đã cuốn em vào lòng nó, cướp đi của tôi người bạn lòng tri kỷ, để lại tôi tôi nỗi đau không gì bù đắp nỗi. Nỗi đau ấy, gần 60 năm qua, vẫn nằm sau thẳm trong trái tim tôi.
Tôi phải giấu kính nỗi đau trong lòng, không được cho đồng đội biết để tránh ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của họ. Tôi như một cái xác không hồn....Dường như càng kèm nén thì nỗi đau càng dữ dội hơn. May sao, sau đó có đợt chỉnh huấn, cấp trên bảo ai có tâm sự gì cứ nói ra, nói cho hết. Chỉ chờ có thế, cơn đau trong lòng tôi được bung ra. Khi ấy chúng tôi đang đóng quân ở Nghệ An, Tôi ngồi lặng đi ở đầu làng. hai mắt tôi đẫm nước, tôi lấy bút ra ghi chép. Chẳng cần phải suy nghĩ gì, những câu những chữ mộc mạc cứ trào ra:

Nhà nàng có ba người anh đi bộ đội

Những em nàng có em chưa biết nói
Khi tóc nàng đang xanh ...
...Tôi về không gặp nàng....

Về viếng mộ nàng, tôi dùng chiếc bình hoa ngày cưới làm bình hương, viết lại bài thơ vào chiếc quạt giấy để lại cho người bạn ở Thanh Hóa. Anh bạn này đã chép lại và truyền tay nhau trong suốt những năm chiến tranh. Đó là bài thơ Màu Tím Hoa Sim.

Đến đây, chắc bạn biết tôi là Hữu Loan, Nguyễn Hữu Loan, sinh ngày 2-4-1916 hiện tại đang "ở nhà trông vườn" ở làng Nguyên Hoàn - nơi tôi gọi là chổ "quê đẻ của tôi đấy" thuộc xã Mai Lĩnh. huyện Nga Sơn tỉnh Thanh Hóa.
Em Ninh rất ưa mặc áo màu tím hoa sim. Lạ thay nơi em bị nước cuốn trôi dưới chân núi Nưa cũng thường nở đầy những bông hoa sim tím :

Chiều hành quân, qua những đồi sim

Những đồi sim, những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim, tím cả chiều hoang biền biệt
Và chiều hoang tím có chiều hoang biết
Chiều hoang tim tím thêm màu da diết.


Mất nàng, mất tất cả, tôi chán đời, chán kháng chiến, bỏ đồng đội, từ giã văn đàn về quê làm ruộng, một phần cũng vì tính tôi" hay cãi, thích chống đối, không thể làm gì trái với suy nghĩ của tôi". Bọn họ chê tôi ủy mị, hoạch hoẹ đủ điều, không chấp nhận đơn từ bỏ kháng chiến của tôi. Mặc kệ! Tôi thương tôi, tôi nhớ hoa sim của tôi qúa! với lại tôi cũng chán ngấy bọn họ qúa rồi!


Đó là thời năm 1955 - 1956, khi phong trào văn nghệ sĩ bùng lên với sự xuất hiện của nhóm Nhân Văn Giai Phẩm chống chính sách độc tài, đồng thời chống những kẻ bồi bút đan tâm lừa thầy phản bạn, dốc tâm ca ngợi cái này cái nọ để kiếm chút cơm thừa canh cạn. Làm thơ thì phải có cái tâm thật thiêng liên thì thơ mới hay. Thơ hay thì sống mãi. Làm thơ mà không có tình, có tâm thì chả ra gì! Làm thơ lúc bấy giờ là phải ca tụng, trong khi đó tôi lại đề cao tình yêu, tôi khóc người vợ tử tế của mình, người bạn đời hiếm có của mình. Lúc đó tôi khóc như vậy họ cho là khóc cái tình cảm riêng....Y như trong thơ nói ấy, tôi lấy vợ rồi ra mặt trận, mới lấy nhau chưa được hơn một tháng, ở nhà vợ tôi đi giặt rồi chết đuối ở sông ....Tôi thấy đau xót, tôi làm bài thơ ấy tôi khóc, vậy mà họ cho tôi là phản động. Tôi phản động ở chổ nào? Cái đau khổ của con người, tại sao lại không được khóc?
Bọn họ xúc phạm đến tình cảm thiêng liêng của tôi đối với người vợ mà tôi hằng yêu qúy, cho nên vào năm 1956, tôi bỏ đảng, bỏ cơ quan, về nhà để đi cày. Họ không cho bỏ, bắt tôi phải làm đơn xin. Tôi không xin, tôi muốn bỏ là bỏ, không ai bắt được! Tôi bỏ tôi về, tôi phải đi cày đi bừa, đi đốn củi, đi xe đá để bán. Bọn họ bắt giữ xe tôi, đến nỗi tôi phải đi xe cút kít, loại xe đóng bằng gỗ, có một bánh xe cũng bằng gỗ ở phía trước, có hai cái càng ở phía sau để đủn hay kéo. Xe cút kít họ cũng không cho, tôi phải gánh bộ. Gánh bằng vai tôi, tôi cũng cứ gánh, không bao giờ tôi bị khuất phục. Họ theo dõi, ngăn cản, đi đến đâu cũng có công an theo dõi, cho người hại tôi....Nhưng lúc nào cũng có người cứu tôi! Có một cái lạ là thơ của tôi đã có lần cứu sống tôi ! Lần đó tên công an mật nói thật với tôi là nó được giao lệnh giết tôi, nhưng nó sinh ở Yên Mô, thường đem bài Yên Mô của tôi nói về tỉnh Yên Bình quê nó ra đọc cho đỡ nhớ, vì vậy nó không nỡ giết tôi. Ngoài Yên Mô, tôi cũng có một vài bài thơ khác được mết chuộng. sau năm 1956 , khi tôi về rồi thấy cán bộ khổ qúa, tôi đã làm bài Chiếc Chiếu, kể chuyện cán bộ khổ đến độ không có chiếc chiếu để nằm!

Định mệnh đưa đẩy, dắt tôi đến với một phụ nữ khác, sống cùng tôi cho đến tận bây giờ. Cô tên Phạm Thị Nhu, cũng là phụ nữ có tâm hồn sâu sắc. Cô vốn là một nạn nhân của chiến dịch cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ năm 1954, 1955.

Lúc đó tôi còn là chính trị viên của tiểu đoàn,. Tôi thấy tận mắt những chuyện đấu tố. Là người có học , lại có tâm hồn nghệ sĩ nên tôi cảm thấy chán nản qúa, không còn hăng hái nữa. Thú thật, lúc đó tôi thất vọng vô cùng. Trong một xã thuộc huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa, cách xa nơi tôi ở 15 cây số, có một gia đình địa chủ rất giàu, nắm trong gần năm trăm mẫu tư điền.

Trước đây, ông địa chủ đó giàu lòng nhân đạo và rất yêu nước. Ông thấy bộ đội sư đoàn 304 của tôi thiếu ăn nên ông thường cho tá điền gánh gạo đến chổ đóng quân để ủng hộ. Tôi là trưởng phòng tuyên huấn và chính trị viên của tiểu đoàn nên phải thay mặt anh em ra cám ơn tấm lòng tốt của ông, đồng thời đề nghị lên sư đoàn trưởng trao tặng bằng khen ngợi để vinh danh ông . Thế rồi, một hôm, Tôi nghe tin gia đình ông đã bị đấu tố . Hai vợ chồng ông bị đội Phóng tay phát động quần chúng đem ra cho dân xỉ vả, rồi chôn xuống đất, chỉ để hở hai cái đầu lên. Xong họ cho trâu kéo bừa đi qua đi lại hai cái đầu đó cho đến chết. Gia đình ông bà địa chủ bị xử tử hết, chỉ có một cô con gái 17 tuổi được tha chết nhưng bị đội Phóng tay phát động đuổi ra khỏi nhà với vài bộ quần áo cũ rách. Tàn nhẫn hơn nữa, chúng còn ra lệnh cấm không cho ai được liên hệ, nuôi nấng hoặc thuê cô ta làm công. thời đó , cán bộ cấm đoán dân chúng cả việc lấy con cái địa chủ làm vợ làm chồng .

Biết chuyện thảm thương của gia đình ông bà địa chủ tôi hằng nhớ ơn, tôi trở về xã đó xem cô con gái họ sinh sống ra sao vì trước kia tôi cũng biết mặt cô ta. Tôi vẫn chưa thể nào quên được hình ảnh của một cô bé cứ buổi chiều lại lén lút đứng núp bên ngoài cửa sổ nghe tôi giảng Kiều ở trường Mai Anh Tuấn.

Lúc gần tới xã, tôi gặp cô ta áo quần rách rưới, mặt mày lem luốc. Cô đang lom khom nhặt những củ khoai mà dân bỏ sót, nhét vào túi áo, chùi vội một củ rồi đưa lên miệng gặm, ăn khoai sống cho đỡ đói. Qúa xúc động, nước mắt muốn ứa ra, tôi đến gần và hỏi thăm và được cô kể lại rành rọt hôm bị đấu tố cha mẹ cô bị chết ra sao. Cô khóc rưng rức và nói rằng gặp ai cũng bị xua đuổi ; hằng ngày cô đi mót khoai ăn đỡ đói lòng, tối về ngủ trong chiếc miếu hoang, cô rất lo lắng, sợ bị làm bậy và không biết ngày mai còn sống hay bị chết đói.

Tôi suy nghĩ rất nhiều, bèn quyết định đem cô về làng tôi, và bất chấp lệnh cấm, lấy cô làm vợ.

Sự quyết định của tôi không lầm. Quê tôi nghèo, lúc đó tôi còn ở trong bộ đội nên không có tiền, nhưng cô chịu thương chịu khó , bữa đói bữa no....Cho đến bây giờ cô đã cho tôi 10 người con - 6 trai , 4 gái- và cháu nội ngoại hơn 30 đứa!

Trong mấy chục năm dài, tôi về quê an phận thủ thường,chẳng màng đến thế sự, ngày ngày đào đá núi đem đi bán, túi dắt theo vài cuốn sách cũ tiếng Pháp, tiếng Việt đọc cho giải sầu, lâu lâu nổi hứng thì làm thơ, thế mà chúng vẫn trù dập, không chịu để tôi yên. Tới hồi mới mở cửa, tôi được ve vãn, mời gia nhập Hội Nhà Văn, tôi chẳng thèm ra nhập làm gì.

Năm 1988, tôi " tái xuất giang hồ" sau 30 năm tự chôn và bị chôn mình ở chốn quê nghèo đèo heo hút gío. Tôi lang bạt gần một năm trời theo chuyến đi xuyên Việt do hội văn nghệ Lâm Đồng và tạp chí Langbian tổ chức để đòi tự do sáng tác, tự do báo chí - xuất bản và đổi mới thực sự.

Vào tuổi gần đất xa trời, cuối năm 2004, công ty Viek VTB đột nhiên đề nghị mua bản quyền bài Màu Tím Hoa Sim của tôi với gía 100 triệu đồng. Họ bảo đó là một hình thức bảo tồn tài sản văn hóa. Thì cũng được đi. Khoản tiền 100 triệu trừ thuế đi còn 90 triệu, chia "lộc" cho 10 đứa con hết 60 trệu đồng, tôi giữ lại 30 triệu đồng, phòng đau ốm lúc tuổi gìa, sau khi trích một ít để in tập thơ khoảng 40 bài mang tên Thơ Hữu Loan.

Sau vụ này cũng có một số công ty khác xin ký hợp đồng mua mấy bài thơ khác , nhưng tôi từ chối, thơ tôi làm ra không phải để bán.


MÀU TÍM HOA SIM


Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng đang xanh
Tôi người vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như yêu người người em gái.
Ngày hợp hôn
Nàng không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh bết bùn
Đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo

Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Lỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê......

Nhưng không chết
Người trai khói lữa
Mà chết
Người gái nhỏ hậu phương.
Tôi về không gặp nàng
Má ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh

Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phúp cuối
Không được nghe nhau nói
Không được nhìn nhau một lần
Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
một mình
đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa.....

Một chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường Đông Bắc
Biết tin em gái mất
trước tin em lấy chồng
Gío sớm thu về rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gíó sớm thu vàng cỏ vàng chân mộ chí
Chiều hành quân
Qua những đồi sim
những đồi sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Nhìn áo rách vai tôi hát
trong màu hoa
(áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu....)

Hữu Loan


Tự phỏng vấn

Monday, June 22, 2009

Throw me a rope to hold me in place





I want you between me and the feeling I get when I miss you
But everything here is telling me I should be fine
So why is it so, above as below,
That I'm missing you every time

I got used to you whispering things to me into the evening
We followed the sun and its colours and left this world
It seems to me that I'm definitely
Hearing the best that I've heard

So throw me a rope to hold me in place
Show me a clock for counting my days down
Cause everything's easier when you're beside me
Come back and find me
Cause I feel alone

And whenever you go it's like holding my breath underwater
I have to admit that I kind of like it when I do
Oh but I've got to be unconditionally
Unafraid of my days without you

So throw me a rope to hold me in place
Show me a clock for counting my days down
Cause everything's easier when you're beside me
Come back and find me
Whenever I'm falling you're always behind me
Come back and find me
Cause everything's easier when you're beside me
Come back and find me
Cause I feel alone....

Thursday, June 4, 2009

Tây Tạng - EBC

Life is short
Life is dull
Life is full of pain

...
Cách đây hơn nửa năm, viết blog sau khi ra viện, tớ có nhắc đến chuyện trong cuộc sống có những chuyện mình ko nghĩ là sẽ làm như ...chuyện leo đỉnh Everest chẳng hạn.

Bây giờ hỏi lại, tớ cũng vẫn nghĩ thế, ko có gì thay đổi nhất nhưng tớ đã có dịp đến Everest Base Camp trong chuyến đi Tây Tạng hồi tháng 5 vừa rồi. Ở cái chỗ EBC đấy, nói kì thực ra thì chả có gì đâu. Có mỗi cái lều còi của quân đội Khựa phần phật trong gió. Các chú Khựa ngồi chả có việc gì làm ngoài việc gọi điện tâm sự bạn gái xa thương, chơi online game, surfnet, vào mục kết bạn bốn phương. .















May mắn là ngày tớ đi, thời tiết thật đẹp, bầu trời trong xanh ko một tì vết, đỉnh Everest hiện ra rõ mồn một trong nắng khiến người ta có cảm giác như nó chỉ trong tầm tay với thôi, chỉ vài bước chân thôi. Thể nào cũng có ai đó cười khi nghe vậy bởi vì EBC chỉ cao 5200 mét so với mặt nước biển mà Everest thì cao tới 8948 mét, tức là còn khoảng 3700 mét độ cao nua. Thế nhưng cái cảm giác đỉnh núi cao nhất thế giới đang đứng ngay trước mặt cũng có thể làm người ta quên đi mọi sự tính toán mà hưởng thụ một chút phấn khích thái quá.

Tớ có biết là trong khi tớ đang đứng cười móm mém ở chỗ basecamp (lạnh quá, da nứt toác, ko mở miệng cười to được) thì có team Singapore Woman đang vật lộn từng bước với thời tiết khắc nghiệt để trèo được lên tới đỉnh Everest kia. Quả thật là những con người dũng cảm, tớ ngã cả mũ, bỏ cả giầy, bỏ cả áo ra để tỏ sự ngưỡng mộ. Tớ đứng đây thôi mà đã cảm thấy ko chịu nổi rồi, 2 chai nước đeo trong balo như 2 tảng đá tảng ( thực ra thì tớ có để thêm 2 hòn đá lượm trong lúc trekking làm kỉ niệm ở trong balo thật), 2 chân như muốn rã rời, 2 tai ko nghe thấy gì, 2 lỗ mũi ko thở nổi. Tớ mà có tiến thêm vài trăm mét độ cao nữa thì chắc mũi tớ ko làm việc luôn, chân như đóng xi măng, mắt ko mở ra được, bước đi loạng choạng rồi gió đưa sang Nepal lúc nào không hay. Life có dull thật, life có full of pain thật nhưng tớ nghĩ sẽ chẳng bao giờ (dám) tiếc cuộc sống để chinh phục đỉnh đấy. Tớ quay về Dingri, lòng không nuối tiếc.

Wednesday, December 24, 2008

The Beatles Return

Image Hosted by ImageShack.us
Mới gặp con gái tháng trước ở Hà Nội, tháng này các cụ tớ nhớ quá lại sang đón năm mới với các con zai con gái và con (d)rê ;). Christmas này đông đủ nhất từ trước đến giờ, ra ra vào vào rôm rả như Tết.
Let the Beatles Nguyễn wish everyone a better year 2009 and here comes the return:























Here come old flattop. He come grooving up slowly


He got joo-joo eyeball. He one holy roller

He got hair down to his knee

Got to be a joker he just do what he please

He wear no shoeshine he got toe-jam football

He got monkey finger he shoot Coca-Cola

He says "I know you, you know me"

One thing I can tell you is you got to be free

Come together right now over me

Thursday, November 20, 2008

Mùa cưới và mùa hội ngộ

Tớ vừa trốn về Hà Nội 10 ngày để đi ăn cưới. Ngày xưa lúc ăn hỏi tớ, tớ còn ko về kịp ( ăn hỏi đêk có cô dâu chú rể luôn). Thế mà lần này còn về đi chọn áo dài, áo cưới, chụp hình ké ăn hỏi em Chuối hẳn hoi. Ngày xưa em Chuối trên áo dài, dưới quần jeans thì bây giờ là trên áo dài đỏ, dưới quần lụa vàng dịu dàng khiếp.
Cưới em Chuối
Cưới em Chuối
Cưới em Chuối

Hà Nội mùa này đẹp dã man. Nắng vàng và hơi lạnh lạnh. Nhìn trời mà ko thể đừng được nên suốt ngày vi vu ra đường. Thực ra tớ về còn là mục đích đi thăm đồng bào lũ lụt nhưng mà đồng bào lũ lụt ở dưới Cầu Giấy (tức là nhà bố mẹ tớ) còn cấm vận tớ 2 ngày ko cho vào... vì có đoạn đường ngập và bẩn, ko bơi được và cũng chẳng ai ở nhà để chơi với cái đứa rảnh rỗi. Vì thế là trụ sở hoạt động cách mạng của tớ bị chuyển về Kim Liên cho vững chắc và khô ráo. Ở nhà nội lại sướng. Sáng thì bún riêu, phở, bánh giò, xôi Tùng Lâm, chiều thì bún chả, thịt gà, tối đi chơi về muộn tí ko bị bố mẹ chồng càu nhàu gì hết mà còn rủ ăn khuya trong khi bố mẹ tớ vẫn áp dụng lệnh giới nghiêm 10.30 tối bao nhiêu năm nay nhất quyết ko thay đổi.

Giờ ngồi đây lại nhớ cái buổi tối trước khi một đứa chuẩn bị quay trở lại London, một đứa chuẩn bị quay đầu về Sing. Ngồi uống mojito chua lè trên gác 2 của căn nhà cũ nhìn ra Nhà Thờ lớn. Gió lạnh se se. Tay em ấm ấm. Má em hồng hồng.

Sunday, September 14, 2008

Learn to love urself

Hôm nay tớ đành phải viết blog, ko phải là vì tớ ngồi ở nhà rỗi rãi đâu mà là để đáp lại áp lực từ báo chí về việc vắng mặt của tớ trên các phương tiện truyền thông trong thời gian vừa qua.

Tớ biết là có nhiều rumour về việc tớ vắng mặt là vì phải vào bệnh viện cấp cứu. Thị trường phản ứng rất mạnh trước tin đồn này. ST Index xuống kỉ lục 2480. Lehman files for bankcrupcy. BoA mua Merrill Lynch (may boss tớ và tớ ko sang ML hồi đó). UBS shares drop 18% từ lúc tớ biến mất. Dầu thô xuống mẹ nó dưới 100 usd. Commodity xuống thế là AUD drop cứ gọi là há miệng ko ngậm được luôn.

Thị trường phản ứng vậy cũng là đúng vì tớ vào viện cấp cứu thật. Căn bệnh kinh niên của người VN, chảy máu dạ dày. Lạ là tớ ko có đau bụng, nhưng sáng đó tớ ko thể nhấc đầu dậy được và cuối cùng tớ nôn ra đống máu . Ambulance của Civil Defence đến vác thẳng tớ vào Singapore General Hospital. Cả đời tớ chưa bao giờ nghĩ mình lại phải đi cấp cứu. Cả đời tớ có nhiều việc chưa bao giờ nghĩ là sẽ làm, kiểu như trèo Everest.

Tớ ko post ảnh tớ nằm ở bệnh viện lên đây dù anh chồng thân yêu của tớ chụp ảnh từ lúc tớ nôn cho đến tớ nằm trong viện dây dợ chằng chịt để làm kỉ niệm. Lí do là vì để bảo vệ hình ảnh còn chút ít ỏi đẹp đẽ tuổi 25 của tớ.

Tớ biết là báo chí sẽ đưa ra rất nhiều câu hỏi về lí do khiến tớ bị chảy máu như vậy. Vì công việc? Vì tiền? Vì danh vọng? Vì tình?. Tớ xin phép được ko trả lời câu hỏi này vì nếu tớ trả lời là vì tình thì nhiều người lại phân vân: nó buồn vì mình, nó ko buồn vì mình, nó buồn vì thằng khác. Rồi nếu tớ trả lời vì công việc thì mọi người lại bảo trả lời điêu quá, sáo quá, ko thật lòng ( nhưng thế thì được là á hậu 2 giống Thị Mầu Thụy Vân ).

Dù gì cuối cùng tớ đã được về nhà nghì ngơi. Tớ bình phục nhanh. Cám ơn mọi người đã quan tâm rất rất nhiều:

1) Thương bạn Phát và bạn Phùng cầm hoa vào thì ko được tặng vì phòng tớ nằm tuyệt đối ko được cắm hoa. 2 bạn còn nói đểu và quát y tá của tớ nhá, hôm sau nó ko đem đồ thay cho tớ.

2) Các bạn khác tặng nhiều các loại sữa tắm dầu thơm đến mức dùng đến mùa mưa năm sau cũng chưa hết. Tớ hiều là các bạn vẫn sợ mùi tanh trên tóc tớ từ lúc nôn máu dính vào mà đến mấy ngày sau tớ mới được gội ( thằng em tớ lúc gội đầu lại còn hỏi sao chị nhuộm tóc kiều gì mà màu nhuộm nó ra). Các bạn thẳng thắn quá.

3) Cám ơn anh boss đẹp trai của tớ (đẹp trai lắm ý) đã đem đến mấy quyển tạp chí thời trang cho tớ xem đỡ buồn, thế nào lại lẫn tạp chí FHM của anh ý trong đó nữa.

4) Last but not least, cuối cùng cám ơn em zai và anh chồng đã vất vả mấy hôm. Anh chồng tung tăng đem sách đến cho vợ đọc vì vợ ko được dùng handphone để chơi game, nhưng anh lại đem quyển " 4 lối vào Nhà cười: Sinh , Lão, Bệnh, Tử" của Hồ Anh Thái. Tớ đọc đến đoạn Bệnh và Tử sợ quá, khỏe luôn.

Sinh nhật tuy là bloody nhưng tớ rất vui. Chưa bao giờ tớ nhận được nhiều msg, nhiều điện hoa và quà đến thế. LOVE IS REALLY ALL AROUND !

Saturday, August 9, 2008

As sexy as it gets

Love me without fear
Trust me without questioning
Need me without demanding
Want me without restrictions
Accept me without change
Desire me without inhibitions


Of course this is non-sense since life is full of desires, fear, questioning, demanding, restrictions, change and inhibitions. But beautiful thought, isnt it? Just some words i pick up from the book i happened to read lately from the Chinese author, Wei Hui (not a very good book though).

And talking abt Chinese, in the spirits of Olympic Beijing, i learned a China joke " At twenty, women are like soccer balls: everyone scrambles to get them. At thirty, women are like ping-pong balls: they are bounced back and forth from one person to another. At fifty, however, women are like golf balls: the further you drive them the better" . How true?

Finally, quick update: we gonna say goodbye to paying rent every month, goodbye to moving from places to places and say hello to new neighbors in Cantonment. Something new. Something old. But not something borrowed 'cause u own it.

Image Hosted by ImageShack.us

Monday, July 14, 2008

On a day like today

On a day like today - the whole world could change
The sun gonna shine - shine thru the rain
On a day like today - no one complains
Free to be pure - free to be sane
On a day like today
Ya never wanna see the sun go down
Ya never wanna see the sun go down

Free is all we gotta be

Dream dreams no one else can see
But ya never know what might be coming for you and me ya
Its gonna be...

On a day like today...

Image Hosted by ImageShack.us

Saturday, July 5, 2008

Sáng chủ nhật

Sáng nay nằm vắt chân lên cổ, mắt nhắm mắt mở "sờ xuy nghĩ" mới nhớ ra là tớ đi làm được đúng 3 năm. Má ơi, nhanh quá nhỉ, 3 năm and "still my first job". Mọi người bảo phải nhảy qua nhảy lại thì mới nhanh tăng lương, hii, thế mà tớ vẫn ì một chỗ thế nào, có ì ạch quá ko nhỉ???

[...]

Nghĩ nhiều thì nhanh đói nên tớ đi ăn vậy . Lát còn đi học nốt buổi tiếng Pháp. Sau 2 tháng câu tiếng Pháp mà tớ thuộc nhất vẫn là Voulez-vous coucher avec moi ce soir?

Àh quên, update các bạn gái xinh đẹp là singapore đang sales khiếp lắm. Bữa trước tớ đi qua Taka với Paragon thấy sales nhiều dã man, thế là tớ cũng kiasu làm quả váy cocktail của BCBG Maxazria, sales từ 1000 đô xuống 100 đô, hở hết cả lưng, sexy lắm (đô Sing nhá, ko các bạn lại cãi nhau), rồi áo khoác khoảng từ 700 xuống 150 đô, etc. Ở Sing đúng là chả có quái gì ngoài sales.

Và cuối cùng nhà tớ bên này sắp đón thành viên mới

Sunday, May 25, 2008

Hội độc thân

Nhà tớ có 3 người, tớ, Lâm héo và Minh ngố. Hộ khẩu thường trú thì là vậy. Nhưng hộ khẩu tạm trú thì ko kiểm soát được. Cứ đến nhà tớ cuối tuần, ít nhất là cũng bắt gặp 1 trong những gương mặt dưới đây nếu ko nói là gặp tất cả.

Chú thích là còn thiếu 1 vài gương mặt như Phát bạch diện công tử, Khanh Calvin đã theo tiếng gọi vợ con về nhà (độc thân tạm thời), Tuấn Anh hiệp khách tỉnh lẻ... Tất nhiên anh Lâm chỉ xin ké chân vào hội vì đã dính chưởng cưới vợ.

Hội này là hội Spottiswoode Park Gang, hoạt động các tối cuối tuần, từ sau 9h tối trở đi. Các phương tiện liên lạc ko hoạt động từ giờ này. Ngôn ngữ chính được thực hiện qua các tay game pad. Các âm thanh mà thường nghe thấy chỉ có "Đù má" " Duy Mạnh". Có lẽ thế mà hội này độc thân, và có lẽ cũng vì độc thân nên mới thế. Thứ 6 máu chảy về tim, này là thứ 6 máu chảy về game.

Nhìn thế kia thì cũng đâu đến nỗi nào đúng ko? . Công ăn việc làm ổn định, ko vất vả, nếu ko muốn nói là nhàn hạ, ngồi office gửi email và làm thơ cho thời gian trôi nhanh đến thứ 6. Mà cty cũng nhớn đấy chứ, nào BP, Motorola (sắp đóng cửa ), JP Morgan, UOB, etc..Tính tình vui vẻ, yêu hòa bình, ghét chiến tranh, yêu màu tím và ghét sự giả dối, mong tìm bạn gái trên khắp đất nước, nhầm, thế giới có cùng sở thích. À quên, mong tìm bạn gái non-smoker, non-ugly. Thư làm quen xin được gửi về 970, Spottiswoode .


Image Hosted by ImageShack.us

Friday, May 2, 2008

Tháng Năm

Image Hosted by ImageShack.us


Tháng 3, tháng 4 là tháng chia ly.

Em còn nhớ hay em đã quên ?

Nhớ Sài gòn mưa rồi chợt nắng
Nhớ phố xưa quen biết tên bàn chân
Nhớ đèn đường từng đêm thao thức
Sáng che em vòm lá me xanh


Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ Sài gòn những chiều ngợp gió
Lá hát như mưa suốt con đường đi
Có mặt đường vàng hoa như gấm
Có không gian màu áo bay lên


Em còn nhớ hay em đã quên ?

Nhớ Sài gòn những chiều gặp gỡ
Nhớ món ăn quen nhớ ly chè thơm
Nhớ bạn bè chào nhau quen tiếng
Phố em qua gạch ngói quen tên


Tháng 5 sẽ là tháng gặp gỡ và sẽ là tháng của những dự định mới.
Cuộc sống luôn là những sự cố gắng ko ngừng nghỉ đúng ko?


Em ra đi nơi này vẫn thế

Vẫn có em trong tim của mẹ
Thành phố vẫn có những ước mơ
Vẫn sống thiết tha
Vẫn lấp lánh hoa trên đường đi ......

Tuesday, March 25, 2008

Maroon 5 - Songs about Jane

Tớ thích Maroon5 vì album đầu tiên rất ấn tượng của Maroon năm 2002 tên là "Songs abt Jane". Tên tiếng Anh thân thương của tớ là Jane .


Maroon đến Sing biểu diễn tất nhiên là tớ thích đi xem rồi. Nhưng anh Lâm bảo cái bọn đây "gay" lắm. Anh thích gái đẹp và hát hay chứ ko thích giai đẹp và hát hay. Tớ ngậm ngùi quên đi anh Adam vocal, anh James guitar vậy. Tớ đi shopping cho đỡ buồn. Tớ ghé qua A/X như mọi khi, mua mấy thứ vớ vẩn. Anh bán hàng bảo là tớ viết lại contact để bốc thăm vé đi coi Maroon 5. Tớ thấy anh ý tuy béo nhưng dễ thương kiểu gay nên tớ tặc lưỡi điền form. Và người tốt thì thường trời sẽ thương. Ngày hôm sau tớ nhận được điện thoại từ A/X chúc mừng tớ trúng 2 vé đi coi Maroon 5. Tớ nghĩ là từ giờ tớ chuyển qua chỉ mặc đồ A/X thôi.

Lại quay trở lại album đầu tiên, s
ở dĩ được đặt tên là "Songs abt Jane" là để nhắc tới Jane, bạn gái cũ của anh Adam mắt sâu, mặt lạnh. Tuy nhiên trong album này có bài "This Love" rất hay thì video clip lại chứa định những cảnh hot, rất hot của Adam và bạn gái lúc đó Kelly. Hầu hết các clip của Maroon đều “too hot to watch” . Trong “She will be loved” thì là mối tình tay ba giữa Adam, mẹ kế và cô con gái . Rồi trong Wake up call ở album mới ra là chuyện phản bội, chuyện lên giường với người khác.

Bài hát nhiều khi nghe đấy tức giận và tăm tối

If you needed love
Well then ask for love
Could have given love
Now I'm taking love
And it's not my fault
Cause you both deserve
What is coming now
So don't say a word

Wake up call - caught you in the morning with another one in my bed
Don't you care about me anymore? Care about me? I don't think so.
Six foot tall Came without a warning so I had to shoot him dead
He won't come around here anymore
Come around here? I don't think so.

--------

I still don't have the reason
And you don't have the time
And it really makes me wonder
If I ever gave a fuck about you
Give me something to believe in
Cause I don't believe in you
Anymore, Anymore
I wonder if it even makes a difference to try
So this is goodbye


Nhưng cũng rất ý nghĩa, tình cảm

The taste of your breath, I'll never get over
The noises that you made kept me awake
The weight of things that remained unspoken
Built up so much it crushed us everyday
Every night you cry yourself to sleep
Thinking: "Why does this happen to me?
Why does every moment have to be so hard?"
Hard to believe it
It's not over tonight
Just give me one more chance to make it right
I may not make it through the night
I won't go home without you



và đôi khi dính tí triết lý tự sự

It is so easy to see
Disfunction between you and me
We must free up these tired souls
Before the sadness kills us both
Everyday
With every worthless word we get more far away
The distance between us makes it so hard to stay
But nothing lasts forever, but be honest babe
It hurts but it may be the only way
A bed that's warm with memories
Can heal us temporarily
The misbehaving only makes
The ditch between us so damn deep
Built a wall around my heart
I’ll never let it fall apart
But strangely I wish secretly
It would fall down while I'm asleep

Nhạc Maroon khá dễ nghe, dễ cảm nhận, có khi dễ đồng cảm, ko màu mè, sexy, cuốn hút.

Image Hosted by ImageShack.us



Thursday, March 20, 2008

Good Friday

Sau Tết bận rộn quá, hôm nay được nghỉ Good Friday thấy cứ là lạ nhưng tất nhiên là khoái chết đi được. Từ tháng 2 tới giờ, thị trường chao đảo, cty vẫn chao đảo, khách hàng lo sợ, rút tiền, cut loss, liquidate, margin call, closed-out ... khiến ngày nào đầu óc cũng căng thẳng. Boss cũng buồn, anh ý bảo chưa năm nào mà mở đầu năm lại điên đảo thế nào. Bình thường ra thì 3 tháng đầu năm thường tiền vào như nước sông Đà, thế mà giờ tiền lại ra như nước sông Đà. Tớ cũng có 1,2 relocation offer, tuy chưa chắc chắn nhưng tớ cũng hơi hơi hi vọng năm nay sẽ có 1 sự thay đổi gì đó.

Công việc ở cty đã vậy, về nhà lại còn chồng con, người yêu, bạn trai, bồ chẳng còn thời gian để mở mắt ra hay để hỏi han, buôn chuyện với mọi người. Tự dưng thành người vô tâm và cũng hơi vô cảm. Cứ đi ra đường là thích đi một mình để rồi lại chìm đắm trong những dòng suy nghĩ của riêng mình. Ngay cả nếu có đi cạnh mọi người thì cũng chẳng nói năng gì, kệ mọi người, ai hỏi lại như giật mình thoát ra. Khéo lẩm cẩm mất rồi.

Thế thôi, ko còn gì để update nữa. À còn 1 điều tớ mới học được, phụ nữ ghê sợ hơn mình tưởng. Women are more dangerous than shotguns... anywhere !

Wednesday, February 13, 2008

Và tôi cũng yêu em...

...
Tôi yêu hương vị Tết ngày xưa
Mái tranh với hàng dừa
Và yêu trẻ thơ
Bữa cơm canh cà và điếu thuốc
Giấc ngủ không mộng mị
...
Tôi yêu những gì đến tự nhiên
Những câu nói thành thật
Và tôi cũng yêu em
Yêu em rộn ràng, yêu em nồng nàn
Yêu em chứa chan
...

Trời Hà Nội rét thấu người, miệng phả hơi như hút thuốc. Cốc cafe nóng vừa đem ra đã nguội. Đào lạnh quá ko dám nở. Mai thì lại rụng vàng góc sân. Người người ngồi ôm nhau. Ai cũng như con gấu. Co ro trong quán nhỏ ấm cúng với khói thuốc. Thích dã man.

Đêm giao thừa uống ly rượu vang chát. Bố và 2 cô con dâu thi nhảy điệu 9 bước rồi 16 bước. Người lâng lâng.

Image Hosted by ImageShack.us


Yêu lắm cái Tết ở nhà. Tết là về quê. Ra đồng thắp nén hương cho các cụ, hít một hơi thật dài cái lạnh buốt xương. Hơ bàn tay trên bếp củi luộc con gà. Khoanh bánh chưng vuông vắn bày trên đĩa. Bát canh bóng nghi ngút khói. Con cháu sum họp tiếng cười vang nhà.

Yêu vô cùng...

Friday, January 11, 2008

Bố Mẹ thăm con gái

Bố Mẹ sang chơi nhưng con gái ko nghỉ làm được (phải để dành phép cho dịp Tết để lại trốn về Hà Nội). Thế là Bố Mẹ -với vốn ngoại ngữ tiếng gì cũng biết một ít nhưng thực ra la ko biết gì - tự rong ruổi đi chơi trên những đường phố Sing. Mẹ thì có vẻ thông thạo vì ko phải lần đâu tiên đi nên rất xông xáo. Duy chỉ có 1 lần mua nhầm pork thành mutton, làm cả nhà được phen bịt mũi và một lần vô tình mẹ chạm vào mông một bác Tàu khựa :D chứ còn lại thì mọi chuyện đểu ổn cả. Bố thì gật gù hóa ra phụ nữ bên Sing cũng béo chả kém Mẹ. Đặc biệt, Bố shop khiếp hơn Mẹ :)). Trêu Mẹ rất thích vì cái gì Mẹ cũng hỏi và hay bán tin bán nghi những gì con gái nói.

Xa thương gần thường. Gần nhau nên giống như hồi xưa, cả nhà mà ngồi nói chuyện là y nhu rằng tranh luận to tiếng và cãi cùn, sau một hồi là mặt mũi ai cũng hằm hằm hè hè. Chắc là phải luyện tính kiên trì và chịu khó lắng nghe thêm, tính con gái dạo này như bà đẻ, khó tính và khó chiều kinh khủng.

Image Hosted by ImageShack.us


Friday, November 30, 2007

Shame on you !

Đáng ra ngày kia thi CFA nhưng vì nhiều lí do, kiểu như lười biếng, ngại học, đại loại vậy... tớ đã quyết định bỏ/hoãn ko thi (để sang năm thi). Thực ra thì chuyện này tớ đã quyết định cách đây 1 tháng. Tớ có nói với mẹ Cóc chuyện này trước khi về Hà Nội là quyết định bỏ xong, tớ cảm thấy nhẹ người, đỡ stress hẳn . Tuy mặt dầy vậy nhưng cũng cảm thấy xấu hổ.

Hôm qua ngồi uống rượu với 1 người đặc biệt, người đó nói là em bản lĩnh kém quá. Đã ko có bản lĩnh mà lại hay tham lam và ôm đồm quá nhiều thứ vào người, và đến lúc ko làm được thì stress. CFA chỉ là 1 chuyện thôi, chỉ là giọt nước làm tràn chiếc ly đầy.

Rồi nhớ khi về Hà Nội ngồi uống trà Lipton với một người khác, người đó lại nói là đầu em bị tràn, tức là ko nạp thêm được gì vào.

Tình trạng có vẻ nghiêm trọng và tớ chưa biết làm sao để thay đổi???

Thời gian vẫn trôi nhanh và tớ vẫn đứng một chỗ...

Saturday, October 27, 2007

Từ ngày có em về

Chẹp, điều kiện kinh tế gia đình có khó khăn, mặc dù chính phủ tăng lương cơ bản nhưng giá cả cũng tăng theo vùn vụt. Cty tháng trước loss quý 3 lên tới 800 million CHF. Điều đó có nghĩa là năm nay bonus hạn hẹp hoặc có khi không có. Điều đó có nghĩa là năm nay ko có đi du lịch, thôi nhé bye bye những Paris, Rome lãng mạn hay những NY rộn ràng. Điều đó có nghĩ là ko được shopping, những LV Vernis Roxbury, Roberto Cavalli Firenze Grande... đành vẫn ngậm ngùi nằm trong wishlist dài dài. Rồi, có khi Fed cut rates them 25 bps nua trong FOMC meeting vào ngày 31 tháng 10 tới đây. Market đã price in. Đồng USD mất giá rẻ thối, giá vàng và giá dầu lên vùn vụt.
Nói tới nói lui, nói lảm nhảm chẳng qua để nói lại lần nữa là tình hình nghèo lắm. Đành nhắm mất liều bước, tớ vội vàng bán USD ra tuần trước, những tưởng mua ít vàng để còn bán ra sau này kiếm ít tiền. Ai dè lão chồng tớ nhận dịp được ưu ái "tặng" cái bằng lái xe đã cạy tủ lấy đi và đầu tư vào mua vào .... NSR 150 SP


Nghe tin, tớ vội vàng chạy lên mạng, vào Tokyo Stock Exchange tìm stock code và check track record, những mong khá khẩm nhưng ôi thôi, chỉ có OTC. Liquidity... gần như ko có (đâu có còn sản xuất đâu, lại còn 2 kì, các em Vàng Anh Vàng Ông giờ phải 4 kì mà). Tức thật:

Từ ngày có em về


Image Hosted by ImageShack.us

Được cái là thêm em này về, anh Lâm nhà tớ ghi điểm trong mắt các em gái mới nhớn ở công ty và được ngắm gái Playboy ngực tấn công mông phòng thủ trên màn hình máy tính một cách thoải mái. Cũng tội nghiệp, chứ trước giờ chỉ có mỗi cái xe đạp 3 bánh để đi:

Image Hosted by ImageShack.us

Có điều... nghĩ đến cảnh Lê Đắc Lâm những chiều chủ nhật đèo Nguyên Minh dart đi đánh tennis, ngồi ôm eo nhau thật chặt trên chiếc xe.... cứ gọi là lạnh cả người