Showing posts with label bạn. Show all posts
Showing posts with label bạn. Show all posts

Thursday, November 20, 2008

Mùa cưới và mùa hội ngộ

Tớ vừa trốn về Hà Nội 10 ngày để đi ăn cưới. Ngày xưa lúc ăn hỏi tớ, tớ còn ko về kịp ( ăn hỏi đêk có cô dâu chú rể luôn). Thế mà lần này còn về đi chọn áo dài, áo cưới, chụp hình ké ăn hỏi em Chuối hẳn hoi. Ngày xưa em Chuối trên áo dài, dưới quần jeans thì bây giờ là trên áo dài đỏ, dưới quần lụa vàng dịu dàng khiếp.
Cưới em Chuối
Cưới em Chuối
Cưới em Chuối

Hà Nội mùa này đẹp dã man. Nắng vàng và hơi lạnh lạnh. Nhìn trời mà ko thể đừng được nên suốt ngày vi vu ra đường. Thực ra tớ về còn là mục đích đi thăm đồng bào lũ lụt nhưng mà đồng bào lũ lụt ở dưới Cầu Giấy (tức là nhà bố mẹ tớ) còn cấm vận tớ 2 ngày ko cho vào... vì có đoạn đường ngập và bẩn, ko bơi được và cũng chẳng ai ở nhà để chơi với cái đứa rảnh rỗi. Vì thế là trụ sở hoạt động cách mạng của tớ bị chuyển về Kim Liên cho vững chắc và khô ráo. Ở nhà nội lại sướng. Sáng thì bún riêu, phở, bánh giò, xôi Tùng Lâm, chiều thì bún chả, thịt gà, tối đi chơi về muộn tí ko bị bố mẹ chồng càu nhàu gì hết mà còn rủ ăn khuya trong khi bố mẹ tớ vẫn áp dụng lệnh giới nghiêm 10.30 tối bao nhiêu năm nay nhất quyết ko thay đổi.

Giờ ngồi đây lại nhớ cái buổi tối trước khi một đứa chuẩn bị quay trở lại London, một đứa chuẩn bị quay đầu về Sing. Ngồi uống mojito chua lè trên gác 2 của căn nhà cũ nhìn ra Nhà Thờ lớn. Gió lạnh se se. Tay em ấm ấm. Má em hồng hồng.

Sunday, September 14, 2008

Learn to love urself

Hôm nay tớ đành phải viết blog, ko phải là vì tớ ngồi ở nhà rỗi rãi đâu mà là để đáp lại áp lực từ báo chí về việc vắng mặt của tớ trên các phương tiện truyền thông trong thời gian vừa qua.

Tớ biết là có nhiều rumour về việc tớ vắng mặt là vì phải vào bệnh viện cấp cứu. Thị trường phản ứng rất mạnh trước tin đồn này. ST Index xuống kỉ lục 2480. Lehman files for bankcrupcy. BoA mua Merrill Lynch (may boss tớ và tớ ko sang ML hồi đó). UBS shares drop 18% từ lúc tớ biến mất. Dầu thô xuống mẹ nó dưới 100 usd. Commodity xuống thế là AUD drop cứ gọi là há miệng ko ngậm được luôn.

Thị trường phản ứng vậy cũng là đúng vì tớ vào viện cấp cứu thật. Căn bệnh kinh niên của người VN, chảy máu dạ dày. Lạ là tớ ko có đau bụng, nhưng sáng đó tớ ko thể nhấc đầu dậy được và cuối cùng tớ nôn ra đống máu . Ambulance của Civil Defence đến vác thẳng tớ vào Singapore General Hospital. Cả đời tớ chưa bao giờ nghĩ mình lại phải đi cấp cứu. Cả đời tớ có nhiều việc chưa bao giờ nghĩ là sẽ làm, kiểu như trèo Everest.

Tớ ko post ảnh tớ nằm ở bệnh viện lên đây dù anh chồng thân yêu của tớ chụp ảnh từ lúc tớ nôn cho đến tớ nằm trong viện dây dợ chằng chịt để làm kỉ niệm. Lí do là vì để bảo vệ hình ảnh còn chút ít ỏi đẹp đẽ tuổi 25 của tớ.

Tớ biết là báo chí sẽ đưa ra rất nhiều câu hỏi về lí do khiến tớ bị chảy máu như vậy. Vì công việc? Vì tiền? Vì danh vọng? Vì tình?. Tớ xin phép được ko trả lời câu hỏi này vì nếu tớ trả lời là vì tình thì nhiều người lại phân vân: nó buồn vì mình, nó ko buồn vì mình, nó buồn vì thằng khác. Rồi nếu tớ trả lời vì công việc thì mọi người lại bảo trả lời điêu quá, sáo quá, ko thật lòng ( nhưng thế thì được là á hậu 2 giống Thị Mầu Thụy Vân ).

Dù gì cuối cùng tớ đã được về nhà nghì ngơi. Tớ bình phục nhanh. Cám ơn mọi người đã quan tâm rất rất nhiều:

1) Thương bạn Phát và bạn Phùng cầm hoa vào thì ko được tặng vì phòng tớ nằm tuyệt đối ko được cắm hoa. 2 bạn còn nói đểu và quát y tá của tớ nhá, hôm sau nó ko đem đồ thay cho tớ.

2) Các bạn khác tặng nhiều các loại sữa tắm dầu thơm đến mức dùng đến mùa mưa năm sau cũng chưa hết. Tớ hiều là các bạn vẫn sợ mùi tanh trên tóc tớ từ lúc nôn máu dính vào mà đến mấy ngày sau tớ mới được gội ( thằng em tớ lúc gội đầu lại còn hỏi sao chị nhuộm tóc kiều gì mà màu nhuộm nó ra). Các bạn thẳng thắn quá.

3) Cám ơn anh boss đẹp trai của tớ (đẹp trai lắm ý) đã đem đến mấy quyển tạp chí thời trang cho tớ xem đỡ buồn, thế nào lại lẫn tạp chí FHM của anh ý trong đó nữa.

4) Last but not least, cuối cùng cám ơn em zai và anh chồng đã vất vả mấy hôm. Anh chồng tung tăng đem sách đến cho vợ đọc vì vợ ko được dùng handphone để chơi game, nhưng anh lại đem quyển " 4 lối vào Nhà cười: Sinh , Lão, Bệnh, Tử" của Hồ Anh Thái. Tớ đọc đến đoạn Bệnh và Tử sợ quá, khỏe luôn.

Sinh nhật tuy là bloody nhưng tớ rất vui. Chưa bao giờ tớ nhận được nhiều msg, nhiều điện hoa và quà đến thế. LOVE IS REALLY ALL AROUND !

Sunday, May 25, 2008

Hội độc thân

Nhà tớ có 3 người, tớ, Lâm héo và Minh ngố. Hộ khẩu thường trú thì là vậy. Nhưng hộ khẩu tạm trú thì ko kiểm soát được. Cứ đến nhà tớ cuối tuần, ít nhất là cũng bắt gặp 1 trong những gương mặt dưới đây nếu ko nói là gặp tất cả.

Chú thích là còn thiếu 1 vài gương mặt như Phát bạch diện công tử, Khanh Calvin đã theo tiếng gọi vợ con về nhà (độc thân tạm thời), Tuấn Anh hiệp khách tỉnh lẻ... Tất nhiên anh Lâm chỉ xin ké chân vào hội vì đã dính chưởng cưới vợ.

Hội này là hội Spottiswoode Park Gang, hoạt động các tối cuối tuần, từ sau 9h tối trở đi. Các phương tiện liên lạc ko hoạt động từ giờ này. Ngôn ngữ chính được thực hiện qua các tay game pad. Các âm thanh mà thường nghe thấy chỉ có "Đù má" " Duy Mạnh". Có lẽ thế mà hội này độc thân, và có lẽ cũng vì độc thân nên mới thế. Thứ 6 máu chảy về tim, này là thứ 6 máu chảy về game.

Nhìn thế kia thì cũng đâu đến nỗi nào đúng ko? . Công ăn việc làm ổn định, ko vất vả, nếu ko muốn nói là nhàn hạ, ngồi office gửi email và làm thơ cho thời gian trôi nhanh đến thứ 6. Mà cty cũng nhớn đấy chứ, nào BP, Motorola (sắp đóng cửa ), JP Morgan, UOB, etc..Tính tình vui vẻ, yêu hòa bình, ghét chiến tranh, yêu màu tím và ghét sự giả dối, mong tìm bạn gái trên khắp đất nước, nhầm, thế giới có cùng sở thích. À quên, mong tìm bạn gái non-smoker, non-ugly. Thư làm quen xin được gửi về 970, Spottiswoode .


Image Hosted by ImageShack.us

Friday, November 17, 2006

Sydney và em Linh hâm

Cái cảm giác lâu ngày được gặp lại một người bạn lâu năm bao giờ cũng rất đáng nhớ. Cả cái lũ Trâm, Bò, Chuối, Linh hâm, Kòm, etc học với nhau từ cái hồi xấu xí lớp 6 đến tận 12, hết năm 1 đại học rồi bắt đầu tung tóe một đứa một nơi.

Con Linh hâm thì mới gặp lại hồi Tết vừa rồi nhưng chằng nói được câu nào thì đã fải biến về vì lịch chạy sô khiếp quá. Cách đây hơn 5 năm, nhớ cái ngày trước khi tớ cất bước ra đi, em Linh cất công đạp xe đến để gừi quà, rồi 2 hôm sau nàng cũng biến sang xứ sở Kangaroo. Gặp lại ở Sydney, ở nhà nó 3 ngày, 2 đứa ngồi buôn chuyện giống y như cái thưở cấp 3 ngày xưa. Buôn trên trời dưới biển, nắm tay nhau lê lết từ phố này sang phố kia mà vẫn chưa hết chuyện. Sydney cứ nắng mưa thất thường, 2 đứa cứ co ro cúm rúm đi, tớ phải bám chặt vào nó ko gió thổi bay Image. Giống như 2 cô học sinh cấp 3 trốn học rủ nhau đi ăn và buôn dưa lê dưa chuột. Em Linhhâm vẫn popular như ngày nào. Điển hình là 3 ngày ở với nó tớ phải lẽo đẽo đi ăn dinner với những cái đuôi của nó Image. Hơi mệt tẹo nhưng được cái dinner và drink là miễn phí thành ra tớ cũng ko quản ngại, chi phí ở Sydney đắt đỏ mà Image.

5 năm sống ở đất người, đứa nào cũng trường thành nhiều. Cái vẻ đảm đang, lo toan thì không mất đi đâu được, nhưng mà vẫn xí xớn, nói cười như hồi xưa. Thôi tớ cứ post mấy cái hình lên để mọi người update nhé - "em Linh mũm mĩm vả em Kòm khằng khiu" Image


Image Hosted by ImageShack.us Image Hosted by ImageShack.us Image Hosted by ImageShack.us


Cái này thì đúng là "Smell Like Teen Spirit" nhé:

Image Hosted by ImageShack.us