Showing posts with label hà nội. Show all posts
Showing posts with label hà nội. Show all posts

Friday, October 1, 2010

Gửi những người Hà Nội đi xa



HÀ NỘI PHỐ



Phan Vũ



Gửi những người Hà Nội đi xa...

1.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em mùi hoàng lan
Còn em hoa sữa.
Tiếng giày gọi đường khuya
Thang gác cọt kẹt thời gian
Thân gỗ ...
Ta còn em màu xanh thật đêm
Ngôi sao lẻ
Xào xạc chùm cây gió
Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
Lá thư quên địa chỉ.
Quay về ...

2.
Ta còn em một gốc cây,
Một cột đèn
Ai đó chờ ai ?
Tóc cắt ngang xõa xõa bờ vai…
Ta còn em một ngã ba vội vã,
Chiếc khăn quàng tím đỏ thoáng qua,
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xôn xao nỗi khổ…
Mỗi góc phố một trang tình sử…

3.
Ta còn em con đường vắng
Rì rào cơn mưa nhỏ.
Trên vòm cao
Đổ xuống chuông hồi.
Nhà thờ Cửa Bắc
Tan chiều lễ
Kinh cầu còn mãi ngân nga…

4.
Ta còn em đôi mắt buồn
Dõi cánh chim xa.
Tháng năm dừng lại
Một ngôi nhà.
Gã Trương Chi ôm ghita
Từng đêm
Hóa đá…

Ta còn em chuyến tàu đêm
Về muộn
Qua cầu
Một người nào lạc giữa sân ga...

5.
Em ơi ! Hà Nội – phố !
Ta còn em những hố sâu
Trước cửa
Cơn mưa đầy
Chiếc thuyền giấy lang thang
Không bến đỗ...
Ta còn em quả bóng lăn
Một mình trên sân cỏ.
Thằng bé thẫn thờ.
Tuổi thơ qua cuộc chơi,
Vội vã...
Ta còn em cánh cửa sắt
Lâu ngày không mở.
Nhà ai ?
Qua đó bâng khuâng,
Nhớ tuổi học trò...

6.
Ta còn em giàn thiên lý,
Năm xưa
Thơm mùi hò hẹn
Cuộc tình đầu ngọt lịm.
Những nụ hôn xanh ngắt trên cành...
Ta còn em chuỗi cười vừa dứt.
Nắng chiều vàng ngọn cỏ
Vườn hoang
Ngày cũ vui tàn theo mùa hạ...
Ta còn em tiếng ghita
Bập bùng tự sự
Đêm kinh kỳ một thuở
Xanh lơ...

7.
Ta còn em chiếc đồng hồ quả lắc
Già nua,
Đếm thời gian
Theo nhịp đong đưa
Trước ngõ phố
Sót cây hoa gạo.
Buổi chợ chiều họp giữa kinh đô...

8.
Ta còn em những ngọn đèn mờ.
Trên nóc phố,
Mùa trăng không tỏ.
Tiếng rao đêm
Lạc giọng
Thờ ơ...
Ta còn em bảy nốt cù cưa,
Lão Mozart hàng xóm
Từng đêm quên ngủ.
Cô gái mặc áo đỏ venise
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Những mảnh vỡ trên thềm –
Beethoven và Sonate Ánh Trăng –
Nốt nhạc thiên tài bay lả tả.
Một kiếp người,
Một phím đàn long…

9.
Ta còn em khuya phố,
Mênh mông,
Vùng sáng nhỏ.
Bà quán ê a chuyện nàng Kiều.
Rượu làng Vân lung linh men ngọt.
Mắt cô nàng lúng liếng,
Đong đưa,
Những chàng trai say suốt cả mùa…

10.
Ta còn em tiếng hàng ngày
Vang âm đường phố.
Tia hồ quang chớp xanh.
Toa xe điện cuối ngày,
Người soát vé
Áo bành tô cũ nát…
Lanh canh ! Lanh canh !
Tiếng chuông reo hay lời kêu khổ ?
Bó gạo, mớ rau
Mẹ về buổi chợ
Lanh canh ! Lanh canh !
Lá bánh, củ khoai.
Đàn con trên bến đợi
Cuối ngày…

11.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em con đê lộng gió.
Dòng sông chảy mang theo hình phố.
Cô gái dựa lưng bên gốc me già,
Ngọn đèn đường lặng thinh
Soi bờ đá…
Ta còn em một con tàu
Giã biệt bến sông.
Mảnh trăng vỡ
Tiễn người bỏ xứ.
Dãy phố buồn..
Nghìn năm mắt nhớ...

12.
Ta còn em ráng đỏ chiều hôm,
Dôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ.
Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá.
Gã đầu trần đi ngược trời mưa...
Ta còn em con đường tên cũ
Cổ Ngư,
Cành phượng vĩ là đà.
Chiều phai nắng,
Bông hoa muộn in hình ngọn lửa...
Ta còn em chiếc lá rụng
Khởi đầu nguồn gió.
Lao xao con sóng biếc
Gió Tây Hồ.
Hoàng hôn xa đến tự bao giờ ?
Những bước chân tìm nhau vội vội.
Cuộc tình hờ bỗng chốc nghiêm trang...

13.
Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm
Thoáng mùi sen nở muộn
Gió Nhật Tân
Gợi
Mùa hoa năm ấy
Cánh đào phai…

14.
Ta còn em cơn mưa rào
Đi nhanh qua phố.
Chiếc lá bàng đầu tiên nhuộm đỏ.
Cô gái băng qua đường
Chợt hồng đôi má.
Một chút xanh hơn,
Trời Hà Nội hôm qua...
Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu qua cổng chợ.
Những chùm hoa tím
Ngát mùa thu...

15.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em một Hàng Đào,
Không bán đào.
Một Hàng Bạc,
Không còn thợ bạc.
Đường Trường Thi
Không chõng, không lều
Không ông nghè bái tổ vinh quy...
Ta còn em tiếng gọi trong đêm,
Người đi xa trở về.
Căn nhà không biển số.
Ngày đi mỏi mòn nỗi nhớ.
Ngày về phố cũ quên tên...

16.
Ta còn em chiếc xe hoa
Qua hàng liễu rũ,
Điệp vàng rực rỡ.
Cánh tay trần trên gác cao khép cửa.
Những gót son dập dìu đại lộ.
Bờ môi ai đậm đỏ bích đào...
Ta còn em tà áo nhung huyết dụ.
Đất nghìn năm còn mãi dáng kiêu sa,
Phường cũ lưu danh người đẹp lụa.
Ngõ phố nào in dấu hài hoa... ?

17.
Ta còn em đường lượn mái cong
Ngôi chùa cổ.
Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương.
Ai đó ngồi bên gốc đại,
Chợt quên ai kia bên đường đứng đợi.
Cuộc đời, có lẽ nào,
Là một thoáng
Bâng quơ...
Ta còn em những cuộc tình
Như một bài thơ.
Những nỗi đau gặm mòn phận số.
Nhật ký sang trang
Ghi thêm nỗi khổ...

18.
Ta còn em đống kim ngân
Đổ đầy Hàng Mã.
Ngựa, xe, võng, lọng,
Những hình nhân nuối tiếc vàng son.
Khi phố phường là miền loạn gió
Làm sao tìm được mớ tro than... ?

19.
Ta còn em nóc phố lô xô,
Màu ngói cũ
Ngôi nhà còn tiếng khóc oa oa.
Con đường đá lát bao niên kỷ ?
Qua sông nhớ mẹ tuổi già...

20.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em mảnh đại bác
Ghim trên thành cũ.
Một thời thịnh,
Một thời suy,
Hưng vong lẽ thường.
Người qua đó,
Hững hờ bài học sử..
Ta còn em dãy bia đá
Nhân hình hội tụ.
Rêu phong gìn giữ nét tài hoa.
Ly rượu đầy xin rót cúng cha.
Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ.
Bến nước nào đã neo thuyền ngự ?
Đám mây ào in bóng rồng bay ?...

21.
Ta còn em tháng chạp,
Những hàng cây óng ả sợi hồng
Tháng chạp
Trên giường trải chiếu hoa
Tháng chạp,
Mùi hương dài theo phố.
Một tháng chạp
Mẹ
Nửa đêm thức
Hóa vàng…

22.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em năm cửa ô –
Năm cửa gió
Cơn bão thường niên qua đó –
Ba mươi sáu phố,
Bao nhiêu mảnh vỡ ?
Ta còn em một màu xanh thời gian.
Một màu xám hư vô,
Chợt nhòe,
Chợt hiện.
Chợt lung linh ngọn nến,
Chợt mong manh một dáng,
Một hình,
Nhợt nhạt vàng son,
Đậm đầy cay đắng…

23.
Ta còn em những ngõ cụt bất ngờ,
Ô cửa ngẩn ngơ
Ngôi nhà không người ở
Khung trời của nỗi buồn
Vô cớ…
Người nghệ sĩ lang thang
Hoài,
Trên phố.
Bống thấy mình không nhớ nổi con đường.
Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha…

24.
Ta còn em những giọt sương,
Nhòe nhòe bóng điện.
Mặt nước Hồ Gươm,
Một đêm trở lạnh.
Tháp Rùa ngả bóng lung linh.
Cánh nhạn chao nghiêng chiều cuối
Người ra đi mang theo buốt giá,
Áo choàng không ấm thân gầy,
Cầm bằng như cánh chim bay…

25.
Em ơi ! Hà Nội – phố !
Ta còn em cây bàng
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em nóc phố
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em mảnh trăng
Mồ côi mùa đông…

12/1972

Thursday, November 20, 2008

Mùa cưới và mùa hội ngộ

Tớ vừa trốn về Hà Nội 10 ngày để đi ăn cưới. Ngày xưa lúc ăn hỏi tớ, tớ còn ko về kịp ( ăn hỏi đêk có cô dâu chú rể luôn). Thế mà lần này còn về đi chọn áo dài, áo cưới, chụp hình ké ăn hỏi em Chuối hẳn hoi. Ngày xưa em Chuối trên áo dài, dưới quần jeans thì bây giờ là trên áo dài đỏ, dưới quần lụa vàng dịu dàng khiếp.
Cưới em Chuối
Cưới em Chuối
Cưới em Chuối

Hà Nội mùa này đẹp dã man. Nắng vàng và hơi lạnh lạnh. Nhìn trời mà ko thể đừng được nên suốt ngày vi vu ra đường. Thực ra tớ về còn là mục đích đi thăm đồng bào lũ lụt nhưng mà đồng bào lũ lụt ở dưới Cầu Giấy (tức là nhà bố mẹ tớ) còn cấm vận tớ 2 ngày ko cho vào... vì có đoạn đường ngập và bẩn, ko bơi được và cũng chẳng ai ở nhà để chơi với cái đứa rảnh rỗi. Vì thế là trụ sở hoạt động cách mạng của tớ bị chuyển về Kim Liên cho vững chắc và khô ráo. Ở nhà nội lại sướng. Sáng thì bún riêu, phở, bánh giò, xôi Tùng Lâm, chiều thì bún chả, thịt gà, tối đi chơi về muộn tí ko bị bố mẹ chồng càu nhàu gì hết mà còn rủ ăn khuya trong khi bố mẹ tớ vẫn áp dụng lệnh giới nghiêm 10.30 tối bao nhiêu năm nay nhất quyết ko thay đổi.

Giờ ngồi đây lại nhớ cái buổi tối trước khi một đứa chuẩn bị quay trở lại London, một đứa chuẩn bị quay đầu về Sing. Ngồi uống mojito chua lè trên gác 2 của căn nhà cũ nhìn ra Nhà Thờ lớn. Gió lạnh se se. Tay em ấm ấm. Má em hồng hồng.

Wednesday, February 13, 2008

Và tôi cũng yêu em...

...
Tôi yêu hương vị Tết ngày xưa
Mái tranh với hàng dừa
Và yêu trẻ thơ
Bữa cơm canh cà và điếu thuốc
Giấc ngủ không mộng mị
...
Tôi yêu những gì đến tự nhiên
Những câu nói thành thật
Và tôi cũng yêu em
Yêu em rộn ràng, yêu em nồng nàn
Yêu em chứa chan
...

Trời Hà Nội rét thấu người, miệng phả hơi như hút thuốc. Cốc cafe nóng vừa đem ra đã nguội. Đào lạnh quá ko dám nở. Mai thì lại rụng vàng góc sân. Người người ngồi ôm nhau. Ai cũng như con gấu. Co ro trong quán nhỏ ấm cúng với khói thuốc. Thích dã man.

Đêm giao thừa uống ly rượu vang chát. Bố và 2 cô con dâu thi nhảy điệu 9 bước rồi 16 bước. Người lâng lâng.

Image Hosted by ImageShack.us


Yêu lắm cái Tết ở nhà. Tết là về quê. Ra đồng thắp nén hương cho các cụ, hít một hơi thật dài cái lạnh buốt xương. Hơ bàn tay trên bếp củi luộc con gà. Khoanh bánh chưng vuông vắn bày trên đĩa. Bát canh bóng nghi ngút khói. Con cháu sum họp tiếng cười vang nhà.

Yêu vô cùng...

Thursday, September 20, 2007

Mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ

Image Hosted by ImageShack.us

Hà Nội mùa thu

Cây cơm nguội vàng

Cây bàng lá đỏ
Nằm kề bên nha
Phố xưa nhà cổ
Mái ngói thâm nâu


Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội
Mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió
Mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ
Cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua


Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi
Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trờI


******************************************************************************

Có 2 câu hỏi mà lúc nào về nhà cũng bị hỏi:
có nhớ Hà nội ko và bao giờ thì về hẳn


Năm thứ 1, trả lời là rất nhớ Hà Nội, xong sẽ về ngay
Năm thứ 2, trả lời là rất nhớ Hà Nội, chắc chắn sẽ về sớm
Năm thứ 3, trả lời là rất nhớ Hà Nội, chắc chắn sẽ ko ở đây lâu
Năm thứ 4, trả lời là rất nhớ Hà Nội, chưa chắc đã về ngay
Năm thứ 5, trả lời là rất nhớ Hà Nội, có lẽ sẽ về Sài Gòn
Năm thứ 6, trả lời là rất nhớ Hà Nội, chắc chục năm nữa thì về
Năm thứ 7e, trả lời là rất nhớ Hà Nội, ko biết lúc nào về
Năm thứ 8,
Năm thứ 9e
Năm thứ 10e

(về rồi )

Thursday, April 12, 2007

Thursday, March 2, 2006

Hanoi with UBS colleagues

Cuối tuần dậy rất sớm. Rõ là dở hơi. Trong tuần thì lại luôn ngủ dậy muộn, ngày nào cũng đi làm muộn. Nhưng cứ đến ngày nghỉ thì lại dậy sớm. Chẳng biết làm gì nữa nên ngồi viết blog kể chuyện đi Hà nội với mọi người UBS tháng 11 năm ngoái.

Image Hosted by ImageShack.us

Đợt đó về Hà nội như một người “nước ngoài” đến thăm thủ đô. Ngồi xích lô đi vòng quanh 36 phố phường, ầm ĩ, chật chội, bụi bặm, bận rộn. Nhức hết cả đầu vì tiếng còi xe máy lúc nào cũng rú lên ngay bên tai. Bụi bám đầy mặt, có lúc ca?m giác ko thở được vì bô xe máy đằng trước xả vào người dù chỗ ngồi trên xich lô đã khá cao.

Nhìn ngă'm:

Thấy vương vấn khi ngắm những ngôi nhà cổ đã tồi tàn bên những thân cây xương xẩu, những gánh hàng hoa thỉnh thoảng lại lững đững đi qua, sắc hoa tươi tắn, nổi bật giữu phố phường . Bác Tanto ko thể cầm lòng, giương khẩu Canon 20D hoàng tráng lên bắn vài phát súng. Rồi những ngừoi bàn hàng rong chạy ra xua lấy xua để bác đi vì tu*o*?ng phóng viên đến ghi chép tình hình họp chợ mà thực ra là chỉ muốn ghi lại những hình ảnh chân thực của cuộc sống.

Image Hosted by ImageShack.us

Vòng quanh những con phố bé và cũ kĩ (ko phải là cổ kính đâu) , có cảm giác khó chịu, bức bối, chi? muốn đập tan hết ra để được hít một ít không khí trong lành từ hồ thổi vào. Tự hỏi ko hiểu có phải bảo tồn những khu phố cổ là cứ  để nó chết dần thế này ko.

Đi xem múa rối nước. Rất hay. Mọi người trong đoàn thì chẳng hiều gì hết vì bằng tiếng Việt mà nhưng cũng rất thích thú. Cứ ra hỏi mãi về những câu hát trong đấy.

Image Hosted by ImageShack.us

Cũng đi thăm Văn Miếu  như ai (kể ra mà Lăng Bác ko đang trong thời kì sửa sang vào lúc đầy thi chắc cũng thăm Lăng luôn). Vào trong Văn Miếu yên tĩnh, bình lặng như thoát được đường phố náo nhiệt, cuộc sống lộn xộn bên ngoài. Giá có cái phản gỗ để ngả lưng thì tốt. Cả boss và nhân viên đều đã thấm mệt, ngồi phịch luôn xuống cửa, trông khuôn mặt mình đến là thương Image

Image Hosted by ImageShack.us

Ăn uô'ng:

Hết đi thăm thú đền chùa thì phải dừng chân để ăn. Thức ăn ở Hànội dường như ko hợp với người Sing lắm. Nhiều người ko ăn được. Nhiều người ăn ko đủ no. Nhưng cũng đi 1 vòng các nhà hàng nổi tiếng, mỗi bữa một nơi: Le Tokin, Indochina, Sen, Cau dỏ, etc… và đẹp nhất, ngon nhất có lẽ là Dã Liên. Đoàn đông quá nên chưa vào Bobby Chin.  Dã Liên có thiết kế độc đáo, cổ kính nhưng đem đến cảm giác ấm cúng, thức ăn ngon, phục vụ tận tình. Đặc biệt, bữa đó lai có nhạc dân tộc cho mọi người thưởng thức. Ai cũng thích.


Image Hosted by ImageShack.us

Tất nhiên, đối với local thế này thì các nhà hàng kia chỉ vào cho vui cùng đồng nghiệp, còn thèm ăn thì chỉ thèm một bát bún ốc thật ngon, đỏ màu cà chua và những con ốc ngậy. Ặc, mới nói đến thế đã chảy nước miếng.

Mua să'm:

Buổi tối các chị, các cô, các bà thì xúng xính đi shopping, mua la liệt túi Ipa Nima, áo váy lụa, khăn lụa Hàng Gai, tranh thêu, tranh sơn mài … Các anh zai thì lên bar, lên 17, lên New ngồi hút xì gà, ngắm con gái. Các bác trai đi thăm thú gallery để mua tranh, mua ảnh về tặng vợ .

Cuối cùng còn mò tận sang Bát Tràng để ngắm nghía đồ gồm. Lâu ko quay lai đó, giờ thay đổi quá. Xe trâu, xe tải chạy lẫn lộn. Nhà cao tầng mọc lên ầm ầm. Chỉ đi xem hàng trong 1 cái nhà mà ra đã thấy mệt. Định mua nhiều thứ lắm nhưng cầm về Sing thì sợ vỡ, nên thôi,  múa bút vẽ vài phát nghệch ngoạch:

Kết thúc chuyến đi Hà nội là 1 bữa ốm vì quá mệt và có lẽ vì bị lạnh. Chỉ kịp ngồi uống với Trâm tồ và Nam một buổi chiều tối ở Hale. 2 đứa ngồi nhìn cô bạn gái còm cõi, nhợt nhạt nhưng nói chuyện luôn mồm, ko nghỉ Image.

Cả đoàn rời Hànội sau 4 ngày 3 đêm thăm thú. Những người gốc Indo thi rất thi'ch thú, Hà nội tuy có bẩn, có chật chội nhưng có những góc thật lãng mạn, cuộc sống dường như thoải mái, dễ chịu. Còn những người Sing đã quá quen với cuộc sống hiện đại, sạch sẽ có lẽ  thế là đủ cho 1 sự thay đổi. Họ đem theo về nước những bức tranh từ các gallery đắt tiền ở Hà nội để chứng tỏ cuộc sống của họ cũng đậm chất văn hóa như ai.

---------------------------

Cô Dian và bác Tanto ở Jakarta vì rất yêu Hà nội đã viết bài đăng trên một tạp trí lifestyle (Cosmopolitan Indonesia). Tuần tới quyển tạp chí đến Sing sẽ post cho mọi người coi.