Showing posts with label trăn trở. Show all posts
Showing posts with label trăn trở. Show all posts

Sunday, September 14, 2008

Learn to love urself

Hôm nay tớ đành phải viết blog, ko phải là vì tớ ngồi ở nhà rỗi rãi đâu mà là để đáp lại áp lực từ báo chí về việc vắng mặt của tớ trên các phương tiện truyền thông trong thời gian vừa qua.

Tớ biết là có nhiều rumour về việc tớ vắng mặt là vì phải vào bệnh viện cấp cứu. Thị trường phản ứng rất mạnh trước tin đồn này. ST Index xuống kỉ lục 2480. Lehman files for bankcrupcy. BoA mua Merrill Lynch (may boss tớ và tớ ko sang ML hồi đó). UBS shares drop 18% từ lúc tớ biến mất. Dầu thô xuống mẹ nó dưới 100 usd. Commodity xuống thế là AUD drop cứ gọi là há miệng ko ngậm được luôn.

Thị trường phản ứng vậy cũng là đúng vì tớ vào viện cấp cứu thật. Căn bệnh kinh niên của người VN, chảy máu dạ dày. Lạ là tớ ko có đau bụng, nhưng sáng đó tớ ko thể nhấc đầu dậy được và cuối cùng tớ nôn ra đống máu . Ambulance của Civil Defence đến vác thẳng tớ vào Singapore General Hospital. Cả đời tớ chưa bao giờ nghĩ mình lại phải đi cấp cứu. Cả đời tớ có nhiều việc chưa bao giờ nghĩ là sẽ làm, kiểu như trèo Everest.

Tớ ko post ảnh tớ nằm ở bệnh viện lên đây dù anh chồng thân yêu của tớ chụp ảnh từ lúc tớ nôn cho đến tớ nằm trong viện dây dợ chằng chịt để làm kỉ niệm. Lí do là vì để bảo vệ hình ảnh còn chút ít ỏi đẹp đẽ tuổi 25 của tớ.

Tớ biết là báo chí sẽ đưa ra rất nhiều câu hỏi về lí do khiến tớ bị chảy máu như vậy. Vì công việc? Vì tiền? Vì danh vọng? Vì tình?. Tớ xin phép được ko trả lời câu hỏi này vì nếu tớ trả lời là vì tình thì nhiều người lại phân vân: nó buồn vì mình, nó ko buồn vì mình, nó buồn vì thằng khác. Rồi nếu tớ trả lời vì công việc thì mọi người lại bảo trả lời điêu quá, sáo quá, ko thật lòng ( nhưng thế thì được là á hậu 2 giống Thị Mầu Thụy Vân ).

Dù gì cuối cùng tớ đã được về nhà nghì ngơi. Tớ bình phục nhanh. Cám ơn mọi người đã quan tâm rất rất nhiều:

1) Thương bạn Phát và bạn Phùng cầm hoa vào thì ko được tặng vì phòng tớ nằm tuyệt đối ko được cắm hoa. 2 bạn còn nói đểu và quát y tá của tớ nhá, hôm sau nó ko đem đồ thay cho tớ.

2) Các bạn khác tặng nhiều các loại sữa tắm dầu thơm đến mức dùng đến mùa mưa năm sau cũng chưa hết. Tớ hiều là các bạn vẫn sợ mùi tanh trên tóc tớ từ lúc nôn máu dính vào mà đến mấy ngày sau tớ mới được gội ( thằng em tớ lúc gội đầu lại còn hỏi sao chị nhuộm tóc kiều gì mà màu nhuộm nó ra). Các bạn thẳng thắn quá.

3) Cám ơn anh boss đẹp trai của tớ (đẹp trai lắm ý) đã đem đến mấy quyển tạp chí thời trang cho tớ xem đỡ buồn, thế nào lại lẫn tạp chí FHM của anh ý trong đó nữa.

4) Last but not least, cuối cùng cám ơn em zai và anh chồng đã vất vả mấy hôm. Anh chồng tung tăng đem sách đến cho vợ đọc vì vợ ko được dùng handphone để chơi game, nhưng anh lại đem quyển " 4 lối vào Nhà cười: Sinh , Lão, Bệnh, Tử" của Hồ Anh Thái. Tớ đọc đến đoạn Bệnh và Tử sợ quá, khỏe luôn.

Sinh nhật tuy là bloody nhưng tớ rất vui. Chưa bao giờ tớ nhận được nhiều msg, nhiều điện hoa và quà đến thế. LOVE IS REALLY ALL AROUND !

Saturday, July 5, 2008

Sáng chủ nhật

Sáng nay nằm vắt chân lên cổ, mắt nhắm mắt mở "sờ xuy nghĩ" mới nhớ ra là tớ đi làm được đúng 3 năm. Má ơi, nhanh quá nhỉ, 3 năm and "still my first job". Mọi người bảo phải nhảy qua nhảy lại thì mới nhanh tăng lương, hii, thế mà tớ vẫn ì một chỗ thế nào, có ì ạch quá ko nhỉ???

[...]

Nghĩ nhiều thì nhanh đói nên tớ đi ăn vậy . Lát còn đi học nốt buổi tiếng Pháp. Sau 2 tháng câu tiếng Pháp mà tớ thuộc nhất vẫn là Voulez-vous coucher avec moi ce soir?

Àh quên, update các bạn gái xinh đẹp là singapore đang sales khiếp lắm. Bữa trước tớ đi qua Taka với Paragon thấy sales nhiều dã man, thế là tớ cũng kiasu làm quả váy cocktail của BCBG Maxazria, sales từ 1000 đô xuống 100 đô, hở hết cả lưng, sexy lắm (đô Sing nhá, ko các bạn lại cãi nhau), rồi áo khoác khoảng từ 700 xuống 150 đô, etc. Ở Sing đúng là chả có quái gì ngoài sales.

Và cuối cùng nhà tớ bên này sắp đón thành viên mới

Thursday, March 20, 2008

Good Friday

Sau Tết bận rộn quá, hôm nay được nghỉ Good Friday thấy cứ là lạ nhưng tất nhiên là khoái chết đi được. Từ tháng 2 tới giờ, thị trường chao đảo, cty vẫn chao đảo, khách hàng lo sợ, rút tiền, cut loss, liquidate, margin call, closed-out ... khiến ngày nào đầu óc cũng căng thẳng. Boss cũng buồn, anh ý bảo chưa năm nào mà mở đầu năm lại điên đảo thế nào. Bình thường ra thì 3 tháng đầu năm thường tiền vào như nước sông Đà, thế mà giờ tiền lại ra như nước sông Đà. Tớ cũng có 1,2 relocation offer, tuy chưa chắc chắn nhưng tớ cũng hơi hơi hi vọng năm nay sẽ có 1 sự thay đổi gì đó.

Công việc ở cty đã vậy, về nhà lại còn chồng con, người yêu, bạn trai, bồ chẳng còn thời gian để mở mắt ra hay để hỏi han, buôn chuyện với mọi người. Tự dưng thành người vô tâm và cũng hơi vô cảm. Cứ đi ra đường là thích đi một mình để rồi lại chìm đắm trong những dòng suy nghĩ của riêng mình. Ngay cả nếu có đi cạnh mọi người thì cũng chẳng nói năng gì, kệ mọi người, ai hỏi lại như giật mình thoát ra. Khéo lẩm cẩm mất rồi.

Thế thôi, ko còn gì để update nữa. À còn 1 điều tớ mới học được, phụ nữ ghê sợ hơn mình tưởng. Women are more dangerous than shotguns... anywhere !

Friday, November 30, 2007

Shame on you !

Đáng ra ngày kia thi CFA nhưng vì nhiều lí do, kiểu như lười biếng, ngại học, đại loại vậy... tớ đã quyết định bỏ/hoãn ko thi (để sang năm thi). Thực ra thì chuyện này tớ đã quyết định cách đây 1 tháng. Tớ có nói với mẹ Cóc chuyện này trước khi về Hà Nội là quyết định bỏ xong, tớ cảm thấy nhẹ người, đỡ stress hẳn . Tuy mặt dầy vậy nhưng cũng cảm thấy xấu hổ.

Hôm qua ngồi uống rượu với 1 người đặc biệt, người đó nói là em bản lĩnh kém quá. Đã ko có bản lĩnh mà lại hay tham lam và ôm đồm quá nhiều thứ vào người, và đến lúc ko làm được thì stress. CFA chỉ là 1 chuyện thôi, chỉ là giọt nước làm tràn chiếc ly đầy.

Rồi nhớ khi về Hà Nội ngồi uống trà Lipton với một người khác, người đó lại nói là đầu em bị tràn, tức là ko nạp thêm được gì vào.

Tình trạng có vẻ nghiêm trọng và tớ chưa biết làm sao để thay đổi???

Thời gian vẫn trôi nhanh và tớ vẫn đứng một chỗ...

Thursday, September 7, 2006