Showing posts with label everest. Show all posts
Showing posts with label everest. Show all posts

Thursday, June 4, 2009

Tây Tạng - EBC

Life is short
Life is dull
Life is full of pain

...
Cách đây hơn nửa năm, viết blog sau khi ra viện, tớ có nhắc đến chuyện trong cuộc sống có những chuyện mình ko nghĩ là sẽ làm như ...chuyện leo đỉnh Everest chẳng hạn.

Bây giờ hỏi lại, tớ cũng vẫn nghĩ thế, ko có gì thay đổi nhất nhưng tớ đã có dịp đến Everest Base Camp trong chuyến đi Tây Tạng hồi tháng 5 vừa rồi. Ở cái chỗ EBC đấy, nói kì thực ra thì chả có gì đâu. Có mỗi cái lều còi của quân đội Khựa phần phật trong gió. Các chú Khựa ngồi chả có việc gì làm ngoài việc gọi điện tâm sự bạn gái xa thương, chơi online game, surfnet, vào mục kết bạn bốn phương. .















May mắn là ngày tớ đi, thời tiết thật đẹp, bầu trời trong xanh ko một tì vết, đỉnh Everest hiện ra rõ mồn một trong nắng khiến người ta có cảm giác như nó chỉ trong tầm tay với thôi, chỉ vài bước chân thôi. Thể nào cũng có ai đó cười khi nghe vậy bởi vì EBC chỉ cao 5200 mét so với mặt nước biển mà Everest thì cao tới 8948 mét, tức là còn khoảng 3700 mét độ cao nua. Thế nhưng cái cảm giác đỉnh núi cao nhất thế giới đang đứng ngay trước mặt cũng có thể làm người ta quên đi mọi sự tính toán mà hưởng thụ một chút phấn khích thái quá.

Tớ có biết là trong khi tớ đang đứng cười móm mém ở chỗ basecamp (lạnh quá, da nứt toác, ko mở miệng cười to được) thì có team Singapore Woman đang vật lộn từng bước với thời tiết khắc nghiệt để trèo được lên tới đỉnh Everest kia. Quả thật là những con người dũng cảm, tớ ngã cả mũ, bỏ cả giầy, bỏ cả áo ra để tỏ sự ngưỡng mộ. Tớ đứng đây thôi mà đã cảm thấy ko chịu nổi rồi, 2 chai nước đeo trong balo như 2 tảng đá tảng ( thực ra thì tớ có để thêm 2 hòn đá lượm trong lúc trekking làm kỉ niệm ở trong balo thật), 2 chân như muốn rã rời, 2 tai ko nghe thấy gì, 2 lỗ mũi ko thở nổi. Tớ mà có tiến thêm vài trăm mét độ cao nữa thì chắc mũi tớ ko làm việc luôn, chân như đóng xi măng, mắt ko mở ra được, bước đi loạng choạng rồi gió đưa sang Nepal lúc nào không hay. Life có dull thật, life có full of pain thật nhưng tớ nghĩ sẽ chẳng bao giờ (dám) tiếc cuộc sống để chinh phục đỉnh đấy. Tớ quay về Dingri, lòng không nuối tiếc.

Sunday, September 14, 2008

Learn to love urself

Hôm nay tớ đành phải viết blog, ko phải là vì tớ ngồi ở nhà rỗi rãi đâu mà là để đáp lại áp lực từ báo chí về việc vắng mặt của tớ trên các phương tiện truyền thông trong thời gian vừa qua.

Tớ biết là có nhiều rumour về việc tớ vắng mặt là vì phải vào bệnh viện cấp cứu. Thị trường phản ứng rất mạnh trước tin đồn này. ST Index xuống kỉ lục 2480. Lehman files for bankcrupcy. BoA mua Merrill Lynch (may boss tớ và tớ ko sang ML hồi đó). UBS shares drop 18% từ lúc tớ biến mất. Dầu thô xuống mẹ nó dưới 100 usd. Commodity xuống thế là AUD drop cứ gọi là há miệng ko ngậm được luôn.

Thị trường phản ứng vậy cũng là đúng vì tớ vào viện cấp cứu thật. Căn bệnh kinh niên của người VN, chảy máu dạ dày. Lạ là tớ ko có đau bụng, nhưng sáng đó tớ ko thể nhấc đầu dậy được và cuối cùng tớ nôn ra đống máu . Ambulance của Civil Defence đến vác thẳng tớ vào Singapore General Hospital. Cả đời tớ chưa bao giờ nghĩ mình lại phải đi cấp cứu. Cả đời tớ có nhiều việc chưa bao giờ nghĩ là sẽ làm, kiểu như trèo Everest.

Tớ ko post ảnh tớ nằm ở bệnh viện lên đây dù anh chồng thân yêu của tớ chụp ảnh từ lúc tớ nôn cho đến tớ nằm trong viện dây dợ chằng chịt để làm kỉ niệm. Lí do là vì để bảo vệ hình ảnh còn chút ít ỏi đẹp đẽ tuổi 25 của tớ.

Tớ biết là báo chí sẽ đưa ra rất nhiều câu hỏi về lí do khiến tớ bị chảy máu như vậy. Vì công việc? Vì tiền? Vì danh vọng? Vì tình?. Tớ xin phép được ko trả lời câu hỏi này vì nếu tớ trả lời là vì tình thì nhiều người lại phân vân: nó buồn vì mình, nó ko buồn vì mình, nó buồn vì thằng khác. Rồi nếu tớ trả lời vì công việc thì mọi người lại bảo trả lời điêu quá, sáo quá, ko thật lòng ( nhưng thế thì được là á hậu 2 giống Thị Mầu Thụy Vân ).

Dù gì cuối cùng tớ đã được về nhà nghì ngơi. Tớ bình phục nhanh. Cám ơn mọi người đã quan tâm rất rất nhiều:

1) Thương bạn Phát và bạn Phùng cầm hoa vào thì ko được tặng vì phòng tớ nằm tuyệt đối ko được cắm hoa. 2 bạn còn nói đểu và quát y tá của tớ nhá, hôm sau nó ko đem đồ thay cho tớ.

2) Các bạn khác tặng nhiều các loại sữa tắm dầu thơm đến mức dùng đến mùa mưa năm sau cũng chưa hết. Tớ hiều là các bạn vẫn sợ mùi tanh trên tóc tớ từ lúc nôn máu dính vào mà đến mấy ngày sau tớ mới được gội ( thằng em tớ lúc gội đầu lại còn hỏi sao chị nhuộm tóc kiều gì mà màu nhuộm nó ra). Các bạn thẳng thắn quá.

3) Cám ơn anh boss đẹp trai của tớ (đẹp trai lắm ý) đã đem đến mấy quyển tạp chí thời trang cho tớ xem đỡ buồn, thế nào lại lẫn tạp chí FHM của anh ý trong đó nữa.

4) Last but not least, cuối cùng cám ơn em zai và anh chồng đã vất vả mấy hôm. Anh chồng tung tăng đem sách đến cho vợ đọc vì vợ ko được dùng handphone để chơi game, nhưng anh lại đem quyển " 4 lối vào Nhà cười: Sinh , Lão, Bệnh, Tử" của Hồ Anh Thái. Tớ đọc đến đoạn Bệnh và Tử sợ quá, khỏe luôn.

Sinh nhật tuy là bloody nhưng tớ rất vui. Chưa bao giờ tớ nhận được nhiều msg, nhiều điện hoa và quà đến thế. LOVE IS REALLY ALL AROUND !