Showing posts with label yêu. Show all posts
Showing posts with label yêu. Show all posts

Monday, June 22, 2009

Throw me a rope to hold me in place





I want you between me and the feeling I get when I miss you
But everything here is telling me I should be fine
So why is it so, above as below,
That I'm missing you every time

I got used to you whispering things to me into the evening
We followed the sun and its colours and left this world
It seems to me that I'm definitely
Hearing the best that I've heard

So throw me a rope to hold me in place
Show me a clock for counting my days down
Cause everything's easier when you're beside me
Come back and find me
Cause I feel alone

And whenever you go it's like holding my breath underwater
I have to admit that I kind of like it when I do
Oh but I've got to be unconditionally
Unafraid of my days without you

So throw me a rope to hold me in place
Show me a clock for counting my days down
Cause everything's easier when you're beside me
Come back and find me
Whenever I'm falling you're always behind me
Come back and find me
Cause everything's easier when you're beside me
Come back and find me
Cause I feel alone....

Thursday, November 20, 2008

Mùa cưới và mùa hội ngộ

Tớ vừa trốn về Hà Nội 10 ngày để đi ăn cưới. Ngày xưa lúc ăn hỏi tớ, tớ còn ko về kịp ( ăn hỏi đêk có cô dâu chú rể luôn). Thế mà lần này còn về đi chọn áo dài, áo cưới, chụp hình ké ăn hỏi em Chuối hẳn hoi. Ngày xưa em Chuối trên áo dài, dưới quần jeans thì bây giờ là trên áo dài đỏ, dưới quần lụa vàng dịu dàng khiếp.
Cưới em Chuối
Cưới em Chuối
Cưới em Chuối

Hà Nội mùa này đẹp dã man. Nắng vàng và hơi lạnh lạnh. Nhìn trời mà ko thể đừng được nên suốt ngày vi vu ra đường. Thực ra tớ về còn là mục đích đi thăm đồng bào lũ lụt nhưng mà đồng bào lũ lụt ở dưới Cầu Giấy (tức là nhà bố mẹ tớ) còn cấm vận tớ 2 ngày ko cho vào... vì có đoạn đường ngập và bẩn, ko bơi được và cũng chẳng ai ở nhà để chơi với cái đứa rảnh rỗi. Vì thế là trụ sở hoạt động cách mạng của tớ bị chuyển về Kim Liên cho vững chắc và khô ráo. Ở nhà nội lại sướng. Sáng thì bún riêu, phở, bánh giò, xôi Tùng Lâm, chiều thì bún chả, thịt gà, tối đi chơi về muộn tí ko bị bố mẹ chồng càu nhàu gì hết mà còn rủ ăn khuya trong khi bố mẹ tớ vẫn áp dụng lệnh giới nghiêm 10.30 tối bao nhiêu năm nay nhất quyết ko thay đổi.

Giờ ngồi đây lại nhớ cái buổi tối trước khi một đứa chuẩn bị quay trở lại London, một đứa chuẩn bị quay đầu về Sing. Ngồi uống mojito chua lè trên gác 2 của căn nhà cũ nhìn ra Nhà Thờ lớn. Gió lạnh se se. Tay em ấm ấm. Má em hồng hồng.

Sunday, September 14, 2008

Learn to love urself

Hôm nay tớ đành phải viết blog, ko phải là vì tớ ngồi ở nhà rỗi rãi đâu mà là để đáp lại áp lực từ báo chí về việc vắng mặt của tớ trên các phương tiện truyền thông trong thời gian vừa qua.

Tớ biết là có nhiều rumour về việc tớ vắng mặt là vì phải vào bệnh viện cấp cứu. Thị trường phản ứng rất mạnh trước tin đồn này. ST Index xuống kỉ lục 2480. Lehman files for bankcrupcy. BoA mua Merrill Lynch (may boss tớ và tớ ko sang ML hồi đó). UBS shares drop 18% từ lúc tớ biến mất. Dầu thô xuống mẹ nó dưới 100 usd. Commodity xuống thế là AUD drop cứ gọi là há miệng ko ngậm được luôn.

Thị trường phản ứng vậy cũng là đúng vì tớ vào viện cấp cứu thật. Căn bệnh kinh niên của người VN, chảy máu dạ dày. Lạ là tớ ko có đau bụng, nhưng sáng đó tớ ko thể nhấc đầu dậy được và cuối cùng tớ nôn ra đống máu . Ambulance của Civil Defence đến vác thẳng tớ vào Singapore General Hospital. Cả đời tớ chưa bao giờ nghĩ mình lại phải đi cấp cứu. Cả đời tớ có nhiều việc chưa bao giờ nghĩ là sẽ làm, kiểu như trèo Everest.

Tớ ko post ảnh tớ nằm ở bệnh viện lên đây dù anh chồng thân yêu của tớ chụp ảnh từ lúc tớ nôn cho đến tớ nằm trong viện dây dợ chằng chịt để làm kỉ niệm. Lí do là vì để bảo vệ hình ảnh còn chút ít ỏi đẹp đẽ tuổi 25 của tớ.

Tớ biết là báo chí sẽ đưa ra rất nhiều câu hỏi về lí do khiến tớ bị chảy máu như vậy. Vì công việc? Vì tiền? Vì danh vọng? Vì tình?. Tớ xin phép được ko trả lời câu hỏi này vì nếu tớ trả lời là vì tình thì nhiều người lại phân vân: nó buồn vì mình, nó ko buồn vì mình, nó buồn vì thằng khác. Rồi nếu tớ trả lời vì công việc thì mọi người lại bảo trả lời điêu quá, sáo quá, ko thật lòng ( nhưng thế thì được là á hậu 2 giống Thị Mầu Thụy Vân ).

Dù gì cuối cùng tớ đã được về nhà nghì ngơi. Tớ bình phục nhanh. Cám ơn mọi người đã quan tâm rất rất nhiều:

1) Thương bạn Phát và bạn Phùng cầm hoa vào thì ko được tặng vì phòng tớ nằm tuyệt đối ko được cắm hoa. 2 bạn còn nói đểu và quát y tá của tớ nhá, hôm sau nó ko đem đồ thay cho tớ.

2) Các bạn khác tặng nhiều các loại sữa tắm dầu thơm đến mức dùng đến mùa mưa năm sau cũng chưa hết. Tớ hiều là các bạn vẫn sợ mùi tanh trên tóc tớ từ lúc nôn máu dính vào mà đến mấy ngày sau tớ mới được gội ( thằng em tớ lúc gội đầu lại còn hỏi sao chị nhuộm tóc kiều gì mà màu nhuộm nó ra). Các bạn thẳng thắn quá.

3) Cám ơn anh boss đẹp trai của tớ (đẹp trai lắm ý) đã đem đến mấy quyển tạp chí thời trang cho tớ xem đỡ buồn, thế nào lại lẫn tạp chí FHM của anh ý trong đó nữa.

4) Last but not least, cuối cùng cám ơn em zai và anh chồng đã vất vả mấy hôm. Anh chồng tung tăng đem sách đến cho vợ đọc vì vợ ko được dùng handphone để chơi game, nhưng anh lại đem quyển " 4 lối vào Nhà cười: Sinh , Lão, Bệnh, Tử" của Hồ Anh Thái. Tớ đọc đến đoạn Bệnh và Tử sợ quá, khỏe luôn.

Sinh nhật tuy là bloody nhưng tớ rất vui. Chưa bao giờ tớ nhận được nhiều msg, nhiều điện hoa và quà đến thế. LOVE IS REALLY ALL AROUND !

Friday, May 2, 2008

Tháng Năm

Image Hosted by ImageShack.us


Tháng 3, tháng 4 là tháng chia ly.

Em còn nhớ hay em đã quên ?

Nhớ Sài gòn mưa rồi chợt nắng
Nhớ phố xưa quen biết tên bàn chân
Nhớ đèn đường từng đêm thao thức
Sáng che em vòm lá me xanh


Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ Sài gòn những chiều ngợp gió
Lá hát như mưa suốt con đường đi
Có mặt đường vàng hoa như gấm
Có không gian màu áo bay lên


Em còn nhớ hay em đã quên ?

Nhớ Sài gòn những chiều gặp gỡ
Nhớ món ăn quen nhớ ly chè thơm
Nhớ bạn bè chào nhau quen tiếng
Phố em qua gạch ngói quen tên


Tháng 5 sẽ là tháng gặp gỡ và sẽ là tháng của những dự định mới.
Cuộc sống luôn là những sự cố gắng ko ngừng nghỉ đúng ko?


Em ra đi nơi này vẫn thế

Vẫn có em trong tim của mẹ
Thành phố vẫn có những ước mơ
Vẫn sống thiết tha
Vẫn lấp lánh hoa trên đường đi ......

Wednesday, February 13, 2008

Và tôi cũng yêu em...

...
Tôi yêu hương vị Tết ngày xưa
Mái tranh với hàng dừa
Và yêu trẻ thơ
Bữa cơm canh cà và điếu thuốc
Giấc ngủ không mộng mị
...
Tôi yêu những gì đến tự nhiên
Những câu nói thành thật
Và tôi cũng yêu em
Yêu em rộn ràng, yêu em nồng nàn
Yêu em chứa chan
...

Trời Hà Nội rét thấu người, miệng phả hơi như hút thuốc. Cốc cafe nóng vừa đem ra đã nguội. Đào lạnh quá ko dám nở. Mai thì lại rụng vàng góc sân. Người người ngồi ôm nhau. Ai cũng như con gấu. Co ro trong quán nhỏ ấm cúng với khói thuốc. Thích dã man.

Đêm giao thừa uống ly rượu vang chát. Bố và 2 cô con dâu thi nhảy điệu 9 bước rồi 16 bước. Người lâng lâng.

Image Hosted by ImageShack.us


Yêu lắm cái Tết ở nhà. Tết là về quê. Ra đồng thắp nén hương cho các cụ, hít một hơi thật dài cái lạnh buốt xương. Hơ bàn tay trên bếp củi luộc con gà. Khoanh bánh chưng vuông vắn bày trên đĩa. Bát canh bóng nghi ngút khói. Con cháu sum họp tiếng cười vang nhà.

Yêu vô cùng...

Thursday, September 20, 2007

Mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ

Image Hosted by ImageShack.us

Hà Nội mùa thu

Cây cơm nguội vàng

Cây bàng lá đỏ
Nằm kề bên nha
Phố xưa nhà cổ
Mái ngói thâm nâu


Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội
Mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió
Mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ
Cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua


Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi
Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trờI


******************************************************************************

Có 2 câu hỏi mà lúc nào về nhà cũng bị hỏi:
có nhớ Hà nội ko và bao giờ thì về hẳn


Năm thứ 1, trả lời là rất nhớ Hà Nội, xong sẽ về ngay
Năm thứ 2, trả lời là rất nhớ Hà Nội, chắc chắn sẽ về sớm
Năm thứ 3, trả lời là rất nhớ Hà Nội, chắc chắn sẽ ko ở đây lâu
Năm thứ 4, trả lời là rất nhớ Hà Nội, chưa chắc đã về ngay
Năm thứ 5, trả lời là rất nhớ Hà Nội, có lẽ sẽ về Sài Gòn
Năm thứ 6, trả lời là rất nhớ Hà Nội, chắc chục năm nữa thì về
Năm thứ 7e, trả lời là rất nhớ Hà Nội, ko biết lúc nào về
Năm thứ 8,
Năm thứ 9e
Năm thứ 10e

(về rồi )