Showing posts with label yêu là cưới. Show all posts
Showing posts with label yêu là cưới. Show all posts

Thursday, November 20, 2008

Mùa cưới và mùa hội ngộ

Tớ vừa trốn về Hà Nội 10 ngày để đi ăn cưới. Ngày xưa lúc ăn hỏi tớ, tớ còn ko về kịp ( ăn hỏi đêk có cô dâu chú rể luôn). Thế mà lần này còn về đi chọn áo dài, áo cưới, chụp hình ké ăn hỏi em Chuối hẳn hoi. Ngày xưa em Chuối trên áo dài, dưới quần jeans thì bây giờ là trên áo dài đỏ, dưới quần lụa vàng dịu dàng khiếp.
Cưới em Chuối
Cưới em Chuối
Cưới em Chuối

Hà Nội mùa này đẹp dã man. Nắng vàng và hơi lạnh lạnh. Nhìn trời mà ko thể đừng được nên suốt ngày vi vu ra đường. Thực ra tớ về còn là mục đích đi thăm đồng bào lũ lụt nhưng mà đồng bào lũ lụt ở dưới Cầu Giấy (tức là nhà bố mẹ tớ) còn cấm vận tớ 2 ngày ko cho vào... vì có đoạn đường ngập và bẩn, ko bơi được và cũng chẳng ai ở nhà để chơi với cái đứa rảnh rỗi. Vì thế là trụ sở hoạt động cách mạng của tớ bị chuyển về Kim Liên cho vững chắc và khô ráo. Ở nhà nội lại sướng. Sáng thì bún riêu, phở, bánh giò, xôi Tùng Lâm, chiều thì bún chả, thịt gà, tối đi chơi về muộn tí ko bị bố mẹ chồng càu nhàu gì hết mà còn rủ ăn khuya trong khi bố mẹ tớ vẫn áp dụng lệnh giới nghiêm 10.30 tối bao nhiêu năm nay nhất quyết ko thay đổi.

Giờ ngồi đây lại nhớ cái buổi tối trước khi một đứa chuẩn bị quay trở lại London, một đứa chuẩn bị quay đầu về Sing. Ngồi uống mojito chua lè trên gác 2 của căn nhà cũ nhìn ra Nhà Thờ lớn. Gió lạnh se se. Tay em ấm ấm. Má em hồng hồng.

Saturday, October 27, 2007

Từ ngày có em về

Chẹp, điều kiện kinh tế gia đình có khó khăn, mặc dù chính phủ tăng lương cơ bản nhưng giá cả cũng tăng theo vùn vụt. Cty tháng trước loss quý 3 lên tới 800 million CHF. Điều đó có nghĩa là năm nay bonus hạn hẹp hoặc có khi không có. Điều đó có nghĩa là năm nay ko có đi du lịch, thôi nhé bye bye những Paris, Rome lãng mạn hay những NY rộn ràng. Điều đó có nghĩ là ko được shopping, những LV Vernis Roxbury, Roberto Cavalli Firenze Grande... đành vẫn ngậm ngùi nằm trong wishlist dài dài. Rồi, có khi Fed cut rates them 25 bps nua trong FOMC meeting vào ngày 31 tháng 10 tới đây. Market đã price in. Đồng USD mất giá rẻ thối, giá vàng và giá dầu lên vùn vụt.
Nói tới nói lui, nói lảm nhảm chẳng qua để nói lại lần nữa là tình hình nghèo lắm. Đành nhắm mất liều bước, tớ vội vàng bán USD ra tuần trước, những tưởng mua ít vàng để còn bán ra sau này kiếm ít tiền. Ai dè lão chồng tớ nhận dịp được ưu ái "tặng" cái bằng lái xe đã cạy tủ lấy đi và đầu tư vào mua vào .... NSR 150 SP


Nghe tin, tớ vội vàng chạy lên mạng, vào Tokyo Stock Exchange tìm stock code và check track record, những mong khá khẩm nhưng ôi thôi, chỉ có OTC. Liquidity... gần như ko có (đâu có còn sản xuất đâu, lại còn 2 kì, các em Vàng Anh Vàng Ông giờ phải 4 kì mà). Tức thật:

Từ ngày có em về


Image Hosted by ImageShack.us

Được cái là thêm em này về, anh Lâm nhà tớ ghi điểm trong mắt các em gái mới nhớn ở công ty và được ngắm gái Playboy ngực tấn công mông phòng thủ trên màn hình máy tính một cách thoải mái. Cũng tội nghiệp, chứ trước giờ chỉ có mỗi cái xe đạp 3 bánh để đi:

Image Hosted by ImageShack.us

Có điều... nghĩ đến cảnh Lê Đắc Lâm những chiều chủ nhật đèo Nguyên Minh dart đi đánh tennis, ngồi ôm eo nhau thật chặt trên chiếc xe.... cứ gọi là lạnh cả người


Saturday, December 9, 2006

Ob-la-di, Ob-la-da.............. prewedding @ Hươngrừng.net

Hồi bé tin hin, tóc quăn tự nhiên bù xù như tổ quả, đi đâu cũng bị gọi là Hương rừng. Người lớn cứ hay trêu con này mà lấy thằng chồng nào tên Lâm thì đúng là vừa đẹp. Ai dè duyên thế nào lại vớ đúng tay Lâm côn đồ NUS. Từ cái câu chuyện tự dưng nhặt được viên đá kim cương ở Krabi, đeo vào ngón tay vừa quá nên mới nên duyên và kết quả là một đám cưới cuối năm 06 này.

Cuộc sống hối hả, thời gian trôi đi vèo vèo và con người cũng vô tâm, vô cảm theo nhưng có những khoảnh khắc với cảm xúc sẽ đi theo mãi, ko quên được. Cảm ơn chị Phương béo & anh Bách, những người bạn như anh Xuân Bình, bạn Đặng Phát, anh Minh béo chị Vân Anh bầu, bạn Nguyên Minh đã giúp tạo nên và giữ lại những khoảnh khắc đó. Trong khi bên này lon ton đi chụp ảnh thì ở Hà nội 2 gia đình tiến hành dạm ngõ và ăn hỏi “ko cần có cô dâu chú rể”. Hai nhà cảnh báo là hai đứa là nếu có ko về cưới thì cũng ko sao hết vì từ đầu đến giờ đã ai thấy mặt chúng nó đâu. Vì vậy mà hai đứa thức hôm thức khuya làm trang web nho nhỏ này là để tặng bố Chính mẹ Hậu, bố Bính mẹ Nhung, anh Lâm béo, anh Bách chị Phương, Hòa tồ và tất cả mọi người hai bên nội ngoại đã luôn ủng hộ 2 đứa con xa nhà….

Yêu nhau và sống bên Singapore đã hơn 5 năm, vì vậy bộ ảnh cũng là ở Sing - nơi đã chứng kiến quá nhiều kỉ niệm yêu thương cũng như đánh nhau sứt đầu mẻ trán của hai đứa. Nhà báo Xuân Bình dặn là bọn em cứ thật tự nhiên vào, anh chỉ việc bắn thoải mái thôi. Tự nhiên và cười nhiều quá thành ra mọi người xem ảnh nếu có thấy răng và lợi hơi nhiều thì cũng thông cảm... Image

Lâm và Hương.

http://huongrung.net/


Image Hosted by ImageShack.us


Image Hosted by ImageShack.us


Image Hosted by ImageShack.us

Saturday, February 11, 2006

Friday, 20th Jan 06 - What has made it so special a day? PART 2

Moi nguoi bao la blog cua may` bi mo^'c roi vi bao nhieu lau ko vao update. Chac sap mo^'c meo len den noi roi, thu' that la ko co thoi gian. Di lam, di choi, tu tap, bu` khu' ...hiii. The theo nguyen vong cung nhung nguoi ham mo, hom nay viet not phan 2.

-----------

Part 2: WHY KRABI?

I was in a mixed feeling on the way to the airport. Surprised. Excited. Happy. All of a sudden, i was given leave and was on my way to Krabi to enjoy holiday. No workload. No email. No phonecall. Hee. But i was worried as well. I kept thinking, was that a way of giving "bonus" for me from the bosses or worst case, it could be a signal of some ending. It could be.

1.00 PM:

Landing in Krabi airport, we took a cab to Golden Village Resort in Ao Nang, where Lam had booked the room before. The resort is really nice with small villas and a lot of trees, just a few steps from the sea. Sunny and windy. Blue sea. " Good choice for holiday".

Feeling tired, i took a nap and when i woke up, it has been 6pm (cant believe it), the sea looked incredibly beautiful in the sunset. All my worries came back. Weird huh. How come suddenly i was given a holiday. I kept asking Lam:

- Anh co chac la boss em cho di nghi? holiday ko day.

- O*, em sao the nhi. Boss da bao di roi co ma`.

- Nhung em thay cu lo lo lam sao. La nhi, tu dung lai dong y cho nhan vien di nghi.

- Calm down, honie. Ko co gi phai lo lang ca. Ong y thay em lam viec nhieu nen khi anh xin cho em nghi di holiday, ong y dong y thoi. Boss em thuc ra tot lam. Ca may thang ban cua em nua.

- Hummm. Uh thi tot. Nhung van la. nhi

And i kept wondering and worried.

Putting that aside, i still enjoy Krabi. The food, oh man, it was so so good in Krabi. I had dinner in a seafood restaurant and it was incredible. Tom yam soup: so good. Steammed fish with some leaves that i dont know: so delicious. Squid, prawn cooked in Thais way. Even the rice was nice:

Image Hosted by ImageShack.us

10.00 PM:

We came back to the room. The plan was to rest for a while before going out to some bar near the sea. But i was tired already after a long walk and felt worried as well as sleepy again, hii. But i could see the disappointment in Lam's eyes when i asked him :

- Hay minh o lai di, coi tivi, em ngai di ra ngoai qua'.

- Em buon ngu phai ko?

- Ko, buon ngu gi dau nhung thich nam nha` xem tivi ( I lied Image)

- Di holiday lai thich nam xem tivi. Ko hieu noi cai' co^ nay`.

- Mai minh di Phi Phi ma, can phai giu suc khoe anh ah (I lied again Image)

- O*, co lam gi dau ma ma^'t suc. Ra ngoai kia thoang mat, thoai mai.

- Nhung ko na(`m duoc.

- Thi anh ra bai cat bien cho em nam.

- Nam 1 luc thi lanh lam.

- Lanh gi tro*`i nay. Thoi ra ngoai di choi di ma.

Oh man, i just wanted to stay in the bed, resting and watching tivi. Why did he insist in asking me to go out? I wanted to throw the pillows at him. But well, he was rite and he has planned this trip for me.

- Uh, thoi ra ngoai cho thoang vay.

I went out, did not notice that Lam quickly grabbed something from the suitcase and put in his pocket.

11.00 PM:

We was walking, trying to look for some nice place to sit down 'cause Lam wanted somewhere not so noisy or crowded, somewhere as near the sea as possible (So troublesome this guy is, i was thinking Image). Cannot find such a place in a town of all noisy bars, i didnt want to walk anymore.

Suddently one angmo walking nearby said to us " There is a very nice place at the end of this road. Good wine. No crowd. Looking out to the sea. Not many ppl know because it is at the very end of the road. U may want to go there. ". Actually, we never asked but he is just like those tourists out there in Krabi who are very friendly and talk to you like you are their friend. So we made our way there.

12.00 AM

I had a martini and Lam had an orange juice (he is a bit strange now huh). I felt good maybe because of the wind from the sea. We talked abt the job and he asked me :

-Ke cho anh nghe 3 du dinh lo*'n nhat, kho' nhat cua em trong vong 5 nam toi. (so serious his voice was, I felt a bit alerted Image)

- Hee, dau tien em dinh lay cho^`ng neu co the' ( tried to be humorous Image).

- Moi co 1 thu, con cai thu 2 va 3

- Hummm, hay anh noi' cua anh truoc di .

- Uh, dau tien la cai PhD nay`. Cai thu 2 la lay vo*. neu co' the nay.

- Con cai thu 3?

He paused for a while. I asked again:

- The cai thu 3 la gi?

- Cai kho' thu 3 ... la`.........la`.....LAM` SAO HOI DUOC EM LAM VO*. ANH?

And he took out a ring, asking softly:

-MARRY ME, WILL U?

OMG, i opened my eyes (and my mouth as well ) so wide. He is PROPOSING. OMG, this is why my bosses let me you on holiday. This is why he chose Krabi and this romantic resort. This is why he kept looking for some quite and sleepy place. This is why… this is why….. THE MAN WITH THE PLAN. HOW SWEET HE IS.

I laughed, all the worries gone. Totally and pleasantly surprised. How much I love him now

( I guess u all know the answer now. Definitely a YES)

That’s how I’M ENGAGED .

- Nhan kim cuong dep qua. Bao nhieu carat vay anh.

- ……….. (censored again) Image

*******************

Image Hosted by ImageShack.us

Wednesday, January 25, 2006

Friday, 20th Jan 06 - What has made it so special a day? PART 1.

Friday, 20th Jan...

Part 1: WHAT IS HAPPENING?

It was such a normal day. I woke up late as usual, rushed down to the street to get a cab to office and still arrived at office late ... as usual. Actually, it was a bit worse than normal: i was wearing sth not very nice, hadnt straightened my hair, hadnt put on makeup....not very well-dressed and confident. But it's okie, it's Fri, last day in the week.

Today we rearranged office, so everyone had to pack their stuff into boxes. Gonna be a busy day but at least, everyone must be out by 6pm..no staying till 9 or 10pm. Happy.

9.00 AM

D and L passed by my desk, smiling mysteriously:

- Hey Jane, why u havent packed? It's gonna be a very busy day, so u'd better pack soon huh

- Hey guys, i can pack very fast, dont worry. I dont have that much stuff

- But Jane, better listen to us. U gonna be veryy busy. Btw, such a beautiful day today, wishing i was in Bali or...maybe Krabi. Must be great huh" L contemplated.

I looked at these 2 naughty boys, and looked out the window

- Yeah, weather is nice. U may want to go somewhere during weekend, L. But L, i thought u r just back from Bali, arent u?

- Well, yeah... But Krabi must be verry goooddd . Lying on the beach, suntanning... wow... i wish...

Oh man, i want to chase these guys away. Suddently they asked me to pack early and suddently they discussed about Bali, Krabi. They actutally kept repeating this kind of conversation for 2 days already. What are they trying to tell me? Hummm.

9.30 AM:

I was in B's office, updating him on some of the meetings. Nothing unusual.

9. 45 AM:

F passed by, smiling happily

- How r u, Jane?

- Well, good. I will come to ur office later to discuss some issues, okie?

- Sure. See u.

So everything is as normal.

10.00 AM:

Damned busy with all the calls and emails.

10.15 AM:

Honie called:

- Em ah, xuong an sang voi anh ko?

- Hah, an sang gi bay gio anh. Em dang ban lam. Em ko xuong duoc dau.

- Nhung anh da den day roi, duoi chan office em day nay.

- ....

- Xuong di em, 10' thoi.

- Uh, cho em chut nhe, em gui not cai mail roi em xuong

Oh man (again), why suddently he came down to office? Well, he came down serveral times already but always informed me. Hummmm.

10.30 AM :

I told D that I went downstairs for 15 mins. He smiled mysteriously:

-Well Jane, take ur time. U can go down as long as u want

- No, i would be back soon. Got so many things today.

10.35 AM .

From the elevator, I can see Lam standing down there, big surprised that he was wearing so formally.

- Anh di phong van day ah. An mac lich su the.

- Ko, uhhhhumm....

And suddently I saw his suitcase:

- Hah? Sao anh mang theo valy to the. Anh di dau ah? Sao lai co valy.

- Di, em di voi anh.

- Di dau?

- Ra san bay.

- Hah? Sao ra san bay? Sao lai co valy? Chuyen gi the.

- Hii, bay gio em di ra san bay voi anh. Minh di nghi? holiday.

- R u kidding me? Em dang lam viec tren office ma. Di dau. Anh co sao ko vay.

- Em ah, em on leave hom nay. Boss em biet, Leonard, Dominic cung biet.

- Hah? (U must be joking). Em dang di lam binh thuong co ma. Nghi cai gi ma nghi. Sao boss em biet? Sao 2 thang kia biet. Em chang hieu chuyen gi dang xay ra . ( And I touched his forehead, to make sure that his temprature is okie, not too high Image )

- Nghe ne, hom nay em duoc nghi. Gio minh ra san bay di holiday. Moi nguoi deu biet ca roi. Em dung lo gi het. Gio di voi anh. Anh pack het do dac cho em roi. Em chi viec di thoi.

OH MY GOD! What is going on, I didn’t really know at that time. Suddently I recalled all the mysterious smiles and conversations that L and D have been given to me in the last 2 days. They seemed to know sth. Ppl seemed to know sth that I don’t,

I told Lam to wait for me there. I went back to office to ask L and D. D was waiting for me at my desk:

- Who did u see downstairs, Jane? He laughed.

- OMG, it’s Lam and he told me that we are going on holiday and that I am on leave today. Is that rite? What is going on, D?

- Well, Jane. Yes, you are on leave today. Don’t worry, B knows, F knows. It’s kinda an arrangement. See, I have told you to pack earlier. Now you have to go to the airport. Leave everything here then, I will pack for you.

- R u kidding? How come B and F know?

- You can check with them if you want.

- Okie, lets go to their offices.

We are at F's office. F laughed out loud:

-Jane, go for holiday. U r on leave today. Go, enjoy urself . Don’t have to worry. D will be the back-up for you today.

Hah? I cant believe what I heard. I came to B’s office, our big big boss:

- B, do u know I’m on leave today?

- Well, I don’t know, u ask ur boss (F).

- F says I’m on leave. But I have no idea that I am.

- If F says it’s okie then it is okie, rite?. Go. Don’t worry. Enjoy huh.

OMG. are these my bosses, who often look like a tiger to me Image? I quickly grabbed some of my stuff, briefed D on some of the issues and left office. Lam was waiting downstairs for nearly 45 mins.

And then we rushed to the airport. We were going to KRABI… as Lam told me on the way. I had no idea what was really happening at that time. I just GO.

Will continue with Part 2: WHY KRABI?